Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH TIÊN PHONG TRONG CÁC PHONG TRÀO YÊU NƯỚC

Phát huy phẩm chất bộ đội cụ Hồ, cựu chiến binh Nguyễn Thanh Hồng học tập và làm theo gương Bác qua việc tiên phong thực hiện các phong trào thi đua yêu nước, phát triển kinh tế.

Đồng Tháp08/06/2026NGUYỄN NGỌC LỆ TRINH (CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC BÌNH PHỤC NHỨT)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngọn lửa không bùng cháy dữ dội, nhưng âm thầm tỏa sáng suốt cả cuộc đời..."

Những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hướng về ký ức hào hùng của dân tộc, tôi có dịp gặp cựu chiến binh Nguyễn Thanh Hồng ở ấp Bình Ninh, xã An Thạnh Thủy, tỉnh Đồng Tháp. Trong căn nhà giản dị nằm nép mình bên con đường quê rợp bóng cây, người cựu chiến binh năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu.

Nhìn mái tóc bạc trắng theo thời gian và dáng người đã có phần chậm chạp, ít ai nghĩ rằng ông từng trải qua những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ trong khói lửa chiến tranh. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng phẩm chất của người lính năm nào vẫn hiện hữu trong từng việc làm, từng lời nói của ông.

Người dân trong vùng thường gọi ông bằng cái tên đầy sự trân trọng: “Người lính giữ lửa”. Ngọn lửa ấy không còn là ngọn lửa chiến đấu nơi chiến trường, mà là ngọn lửa trách nhiệm, ngọn lửa của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ cho quê hương.

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH SAU CHIẾN TRANH

Những năm tháng chiến tranh đã rèn giũa nên ý chí kiên cường của người lính Nguyễn Thanh Hồng. Sau ngày đất nước thống nhất, như bao người lính khác, ông trở về quê hương với hai bàn tay trắng và khát vọng xây dựng cuộc sống mới. Quê hương khi ấy còn nhiều khó khăn. Đường sá đi lại cách trở, kinh tế chủ yếu dựa vào sản xuất nông nghiệp nhỏ lẻ. Những người lính trở về không chỉ mang theo ký ức chiến tranh mà còn mang theo trách nhiệm góp phần xây dựng quê hương từ những điều bình dị nhất. Ông Hồng chọn gắn bó với ruộng đồng. Đó là lựa chọn của một người lính hiểu rằng hòa bình không chỉ được giữ bằng súng đạn mà còn được vun đắp bằng những mùa vàng no ấm.

Nhiều năm liền, gia đình ông canh tác lúa trên diện tích gần một hecta đất. Tuy nhiên, hiệu quả kinh tế không cao. Trước thực tế ấy, ông luôn trăn trở tìm hướng đi mới. "Tôi nghĩ nếu cứ làm theo cách cũ thì khó khá lên được. Muốn thay đổi cuộc sống phải dám nghĩ, dám làm", ông từng chia sẻ với bà con địa phương. Suy nghĩ ấy đã thôi thúc ông mạnh dạn chuyển đổi cơ cấu cây trồng. Quyết định ấy không hề dễ dàng. Đó là cả gia tài của gia đình. Nếu thất bại, mọi công sức tích góp suốt nhiều năm có thể mất trắng.

Nhưng người lính từng vượt qua mưa bom bão đạn đâu dễ chùn bước trước khó khăn của cuộc sống đời thường. Ông bắt đầu tìm hiểu kỹ thuật trồng bưởi da xanh và ổi Nữ hoàng. Những ngày ấy, người ta thường thấy ông rong ruổi khắp nơi học hỏi kinh nghiệm, tham gia các lớp tập huấn, ghi chép cẩn thận từng kỹ thuật chăm sóc cây. Có những đêm ông thức đến khuya đọc tài liệu. Có những ngày giữa trưa nắng gắt vẫn lặn lội ngoài vườn quan sát từng chiếc lá, từng mầm non. Những thất bại đầu tiên rồi cũng đến. Có thời điểm sâu bệnh xuất hiện khiến hàng chục cây bị ảnh hưởng. Có vụ mùa trái rụng hàng loạt khiến ông mất ăn mất ngủ. Nhưng giống như người lính trên chiến trường, ông không cho phép mình đầu hàng. Ông tiếp tục thử nghiệm. Tiếp tục học hỏi. Tiếp tục đứng dậy sau mỗi lần thất bại. Rồi thành công cũng mỉm cười. Khu vườn ngày nào giờ xanh mướt những hàng bưởi trĩu quả, xen lẫn những cây ổi sai trái. Mỗi năm, mô hình mang lại nguồn thu nhập ổn định hơn một trăm triệu đồng, trở thành điểm sáng phát triển kinh tế của địa phương. Nhưng điều đáng quý nhất không nằm ở những con số. Điều đáng quý là cách ông chia sẻ thành quả ấy với cộng đồng.

CHO ĐI LÀ CÒN MÃI

Một buổi sáng, theo chân ông đi thăm vườn, tôi thấy nhiều người dân ghé hỏi kinh nghiệm chăm sóc cây. Ông không ngần ngại chỉ dẫn từng chút một. Từ cách chọn giống, bón phân đến phòng trừ sâu bệnh, ông đều nhiệt tình chia sẻ. "Tôi học được thì mình hướng dẫn lại cho bà con. Cùng nhau phát triển mới vui", ông cười hiền. Sau khi nắm vững kỹ thuật chiết cành, nhân giống bưởi da xanh, ông còn hỗ trợ cây giống cho nhiều hội viên cựu chiến binh có hoàn cảnh khó khăn. Không ít hộ gia đình từ sự giúp đỡ ấy đã từng bước cải thiện cuộc sống. Có người thoát nghèo. Có người có điều kiện cho con tiếp tục đến trường. Có người xây được căn nhà kiên cố sau nhiều năm chật vật. Những thành quả ấy không mang tên ông. Nhưng trong đó có bóng dáng của người cựu chiến binh tận tụy. Ông luôn quan niệm rằng: “Người lính ngày xưa chiến đấu vì đồng đội. Người lính hôm nay cũng phải sống vì đồng đội.” Có lẽ chính suy nghĩ ấy đã khiến ông luôn được bà con tin yêu và kính trọng.

ÁNH SÁNG TRÊN CON ĐƯỜNG QUÊ

Nhắc đến ông Nguyễn Thanh Hồng, người dân Bình Ninh thường kể về tuyến đường điện thắp sáng dài gần 900 mét chạy xuyên qua ấp. Ngày nay, con đường ấy lung linh ánh sáng mỗi khi đêm về. Nhưng ít ai biết rằng để có được công trình ấy là biết bao công sức vận động của người cựu chiến binh. Trước đây, mỗi khi trời tối, tuyến đường gần như chìm trong bóng đêm. Việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn. Trẻ em đi học thêm về muộn luôn khiến phụ huynh lo lắng. Người lớn tuổi hạn chế ra ngoài vì sợ tai nạn. Trăn trở trước thực trạng ấy, ông Hồng đề xuất xây dựng tuyến đường điện thắp sáng. Ý tưởng nhận được sự đồng tình nhưng nguồn kinh phí lại là bài toán khó. Không nản lòng, ông cùng cán bộ địa phương đi từng nhà vận động. Có những buổi tối, ông trở về khi đồng hồ đã điểm hơn chín giờ đêm. Có hộ dân chưa hiểu, ông kiên trì giải thích. Có người còn băn khoăn, ông nhẹ nhàng thuyết phục. Bằng uy tín và sự chân thành của mình, ông đã nhận được sự đồng thuận của bà con. Chỉ sau 15 ngày triển khai, tuyến đường điện hoàn thành. Đêm đầu tiên những bóng đèn đồng loạt sáng lên, cả xóm như mở hội. Người già ngồi trước sân trò chuyện. Trẻ nhỏ vui đùa dưới ánh đèn. Những nụ cười hiện rõ trên gương mặt mọi người. Ánh sáng ấy không chỉ soi sáng con đường quê. Nó còn soi sáng tinh thần đoàn kết của cộng đồng.

NGƯỜI HÒA GIẢI CỦA XÓM LÀNG

Trong cuộc sống, nơi nào có con người, nơi đó có những lúc bất đồng. Ở Bình Ninh, mỗi khi xảy ra mâu thuẫn giữa các hộ dân, nhiều người lại tìm đến ông Hồng. Không phải vì ông có quyền lực. Mà bởi họ tin vào sự công tâm và chân thành của ông. Nhiều năm qua, ông đã tham gia hòa giải hàng chục vụ việc trong cộng đồng. Từ tranh chấp đất đai, lối đi đến những hiểu lầm trong đời sống hằng ngày. Ông luôn lắng nghe cả hai phía. Không thiên vị. Không nóng vội. Ông kiên nhẫn phân tích cái đúng, cái sai bằng tình làng nghĩa xóm. Có những cuộc hòa giải kéo dài nhiều giờ. Có những trường hợp phải đi lại nhiều lần. Nhưng cuối cùng, điều ông mong muốn nhất là mọi người có thể bắt tay nhau và tiếp tục sống hòa thuận. Đó cũng là cách ông góp phần giữ gìn sự bình yên cho quê hương.

GIỮ ẤM TÌNH ĐỒNG ĐỘI

Với những người từng đi qua chiến tranh, hai tiếng "đồng đội" luôn có ý nghĩa đặc biệt. Ông Hồng hiểu rằng vẫn còn nhiều hội viên cựu chiến binh gặp khó khăn trong cuộc sống. Từ suy nghĩ ấy, ông đề xuất thành lập Quỹ góp vốn xoay vòng trong Chi hội Cựu chiến binh. Mỗi hội viên đóng góp một khoản nhỏ hằng năm. Số tiền không lớn nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Nhờ nguồn quỹ ấy, nhiều hội viên đã nhận được sự hỗ trợ kịp thời khi gặp khó khăn. Ngoài ra, ông còn vận động các nhà hảo tâm cùng chung tay giúp đỡ những hoàn cảnh đặc biệt. Mỗi lần có hội viên đau ốm, ông đều đến thăm hỏi. Mỗi dịp lễ, tết, ông lại cùng các thành viên trong chi hội mang quà đến tận nhà. Những việc làm ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng nghĩa tình sâu sắc. Đó chính là tinh thần đồng đội được tiếp nối từ thời chiến sang thời bình.

NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Nhiều năm liền, ông Nguyễn Thanh Hồng được công nhận là hội viên cựu chiến binh gương mẫu, xuất sắc. Ông nhận nhiều giấy khen từ địa phương và các cấp hội. Nhưng khi được hỏi về những thành tích ấy, ông chỉ cười. Ông bảo: "Phần thưởng lớn nhất là thấy quê hương ngày càng đổi mới, bà con ngày càng khá giả hơn." Câu nói giản dị ấy khiến tôi nhớ mãi. Bởi đó chính là tâm niệm của những người đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc. Chiến tranh đã lùi xa. Thời hoa lửa giờ chỉ còn trong ký ức. Nhưng những người lính năm xưa vẫn đang tiếp tục viết tiếp câu chuyện đẹp của mình. Họ không còn đứng trên chiến hào. Không còn hành quân dưới mưa bom bão đạn. Thay vào đó, họ đang âm thầm cống hiến trên những cánh đồng, những con đường quê và trong từng việc làm vì cộng đồng. Người cựu chiến binh Nguyễn Thanh Hồng là một trong những con người như thế. Ông giống như ngọn lửa nhỏ giữa đời thường. Không rực cháy dữ dội. Không ồn ào. Nhưng bền bỉ tỏa sáng. Ngọn lửa ấy đang sưởi ấm quê hương Bình Ninh. Ngọn lửa ấy đang truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ về trách nhiệm, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến. Và ngọn lửa ấy sẽ còn tiếp tục cháy mãi, như một biểu tượng đẹp của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong thời đại mới./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CỰU CHIẾN BINH TIÊN PHONG TRONG CÁC PHONG TRÀO YÊU NƯỚC | Câu chuyện thời hoa lửa