Cựu chiến binh Trần Đức Lộc - Ký ức biên giới Tây Nam trong ký ức của những “nhân chứng sống”
Ký ức biên giới Tây Nam trong ký ức của những “nhân chứng sống”
Cựu chiến binh Trần Đức Lộc hồi tưởng về những kỷ niệm của mình.
- Gần một nửa thế kỉ đã trôi qua, thế nhưng trong ký ức của những người lính tại chiến trường B2 - chiến trường Campuchia những kỉ niệm vẫn sống động, vẹn nguyên như mới. Những ngày cuối năm chúng tôi đã có dịp gặp gỡ, trò chuyện với những “nhân chứng sống” để hiểu thêm về những chiến công cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam.
“Năm tháng đấu tranh gian khổ”
Cựu binh Trần Đức Lộc, phường Dữu Lâu, thành phố Việt Trì là người đã gắn bó với cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và chống nạn diệt chủng Pol-pot Khơ-me Đỏ ngay từ những ngày đầu. Từ năm 1976 đến những ngày cuối 1985, ông Lộc cùng đồng đội ở trung đoàn 205 đã chiến đấu hàng trăm trận với quân Pol - pot. Là một trong những đơn vị bộ binh chủ lực, trung đoàn của ông đã hành quân vượt qua hàng trăm cây số núi rừng Campuchia hiểm trở, gai nhọn đâm rách tươm quần áo, qua mùa khô những rừng khộp, rừng dầu nắng đổ lửa…
Những kỷ niệm được ông Lộc trân trọng qua bao năm tháng.
Trong ký ức của ông Lộc, chiến trường Campuchia là một trong những chiến trường nguy hiểm và khốc liệt nhất bởi bộ đội tình nguyện Việt Nam phải chiến đấu tại một đất nước xa lạ, không biết ngôn ngữ, không hiểu vị trí địa lý... Một trong những ký ức ông Lộc nhớ nhất là cảm giác nơm nớp lo khi quân Khơ-me Đỏ luôn trà trộn vào nhân dân Campuchia để tìm cơ hội ám sát bộ đội Việt Nam. Có những lần, đối tượng tiếp cận ông trong một thời gian lâu hòng lấy lòng và nắm được những thói quen sinh hoạt của ông rồi bất ngờ tập kích bằng hàng loạt đạn AK vào chiếc võng ông ngủ trong đêm tối, may mắn thoát chết vì luôn giữ được sự tỉnh táo, cảnh giác.
Có những ngày hành quân ở Mo-Hơn vào mùa mưa, nước ở đầu nguồn tràn về ngập thắt lưng, ngập cổ.Kéo theo những giống rắn cực độc ở các gốc, cành cây chỉ trực chờ sơ hở, bất cẩn của người lính để tấn công với nọc độc chết người. Mùa mưa cũng là mùa sốt rét. Những con muỗi vằn của núi rừng Pailin tấn công toàn quân, trong đó nhiều người đã mãi mãi ra đi trong một cơn sốt rét rừng, những người sống sót và tiếp tục chiến đấu như ông Lộc thì mang trong mình di chứng của những tháng ngày chiến đấu gian khổ.
Ông Lộc còn cho biết: Công binh thời đó hy sinh rất nhiều vì mìn của quân Khơ-me Đỏ dày đặc. Bản thân ông Lộc cũng đã ba lần bị thương tại chiến trường Campuchia, trong đó lần nặng nhất là bị thương ở Xiêm Diệp do sức ép bom khiến ông gãy chân và chấn thương cột sống. Giữa cuộc chiến khốc liệt ranh giới giữa sống và chết rất mong manh, với người lính như ông Lộc còn lành lặn trở về với gia đình là một điều may mắn lắm.
“Tình hữu nghị, đoàn kết quốc tế”
Với ông Vũ Như Sơn, phường Dữu Lâu, thành phố Việt Trì, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại Quân đoàn 4 – quân đoàn chủ lực, được mệnh danh là “lá chắn thép” trong cuộc chiến biên giới Tây Nam, ký ức ông nhớ mãi là những số phận con người Campuchia trong thời điểm ấy.
Khi chính phủ Pol-Pot thực thi chính sách diệt chủng giết hại gần 1/4 dân số đất nước và dồn những người còn lại về các miền quê nông thôn để phát triển một nền nông nghiệp cực đoan; trên khắp đất nước Campuchia không có trường học, không có bệnh viện, không có tôn giáo,... Những trí thức không có sức lao động bị sát hại, bất cứ ai chống lại chính quyền đều bị tàn sát dã man. Người dân Campuchia rơi vào cảnh lầm than, đói khát, khổ sở cùng cực dưới ách thống trị vô nhân đạo. Ông Sơn khi ấy phụ trách kho tiền phương, vật tư xe máy cho toàn quân đoàn và phụ trách cứu nạn. Trong một lần làm nhiệm, ông Sơn cùng đồng đội đi xe máy nhiều ngày qua phố phường của thủ đô Phnôm Pênh. Đến ngày thứ 7, mới thoáng thấy bóng người, một cụ già khoảng 70 tuổi đã quỳ thụp xuống vái lạy như đã trở thành bản năng sinh tồn nghiệt ngã của người dân Campuchia lúc đó. Lúc nào họ cũng nơm nớp sợ hãi mạng sống có thể bị chính đồng bào mình tước đi trong phút chốc. Tới khi nhận rõ quân phục chúng tôi mặc, cụ mới ngừng run rẩy sợ hãi. Thời điểm đó, quân Pol-Pot không chỉ có những hành vi xâm phạm và giết hạn dã man với người Việt Nam tại các tỉnh Tây Nam nước ta, và thậm chí tàn nhẫn với chính đồng bào của mình.
Từ Cao-mê-lai tới Mo-Hơn, từ Ăng-ko đến Battambang, Phnôm Pênh những người lính tình nguyện Việt Nam như ông Sơn, ông Lộc đã không tiếc hy sinh tuổi xuân và một phần máu thịt để đánh đổ một chế độ diệt chủng tàn bạo trên đất nước Campuchia; để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, bờ cõi và nhân dân Việt Nam. Hơn 40 năm sau khi cuộc chiến qua đi, họ vẫn xứng đáng được nhân dân Việt Nam và dân tộc Campuchia anh em ghi nhớ, vinh danh. Những người lính như ông Lộc, ông Sơn đã góp phần nối tiếp truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc, tô thắm thêm tình đoàn kết hữu nghị của hai dân tộc anh em Việt Nam - Campuchia.



