CỰU CHIẾN BÌNH TRẦN HỒNG HOANH
Bước sang tuổi thanh niên, khi địa phương có lệnh gọi nhập ngũ, Trần Hồng Hoanh sinh năm 1965 không chút do dự. Ngày lên đường, chiếc ba lô chỉ có vài bộ quần áo cũ, vài gói muối mè mẹ chuẩn bị và tấm khăn tay thêu vội. Bàn tay mẹ nắm chặt tay con, vừa dặn dò vừa cố giấu những giọt nước mắt:
“Đi mạnh giỏi nghe con… hoàn thành nhiệm vụ rồi về.”
Tiếng trống, tiếng hò reo tiễn thanh niên lên đường vang dậy cả xóm làng. Trong lòng chàng trai trẻ, xen lẫn niềm tự hào là chút bồi hồi, nhưng hơn cả vẫn là quyết tâm: xứng đáng với niềm tin yêu của quê hương.
Trong đơn vị, Trần Hồng Hoanh bước vào chuỗi ngày huấn luyện nghiêm khắc.
Nắng gắt cháy da, vai áo ướt mồ hôi, đôi chân phồng rộp vì hành quân dài ngày — nhưng anh không nản chí. Mỗi động tác chiến đấu, mỗi bài tập bắn, ném lựu đạn… đều được anh rèn giũa kỹ lưỡng.
Có những đêm hành quân trong rừng rậm, cả đơn vị chỉ dám thắp lửa thật nhỏ, chia nhau từng ngụm nước. Lúc ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn lao: ai mệt, cả nhóm dìu nhau; ai đau, mọi người chia nhau thuốc men, sẻ chia từng miếng lương khô. Chính môi trường ấy đã rèn nên trong ông ý chí kỷ luật, tinh thần chịu đựng và lòng dũng cảm.
Dù chiến tranh đã lắng dần, nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn đầy gian nan: tuần tra, bảo vệ chủ quyền, chống tàn quân, rà phá bom mìn, giữ gìn an ninh trên các địa bàn khó khăn. Nhiều lần, ông cùng đồng đội phải băng rừng vượt suối, đối mặt với hiểm nguy rình rập từng bước.
Thời gian có thể làm bạc mái đầu, nhưng không bao giờ làm phai phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ kiên trung, nhân ái, trọn nghĩa với quê hương, đất nước.


