CỰU CHIẾN BINH TRẦN NGỌC VỚI LÁ CỜ MẶT TRẬN DÂN TỘC GIẢI PHÓNG MIỀN NAM VIỆT NAM
Cựu chiến binh Trần Ngọc với lá cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam
Cựu chiến binh Trần Ngọc (SN 1959, ngụ khu phố 20, phường Tân Ninh, tỉnh Tây Ninh).
Ông Ngọc kể, mình sinh ra và lớn lên tại một vùng quê của xã Gia Hưng, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình (cũ), nay là xã Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình. Năm 1978, sau khi tốt nghiệp THPT, chàng trai Trần Ngọc cùng với thanh niên trong làng xung phong lên đường nhập ngũ và tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Năm 1979, ông được cử đi học Trường sĩ quan Chỉ huy công binh tại Bình Dương, nay là Đại học Ngô Quyền. Năm 1982 ra trường, ông được điều về E548 công binh thuộc Mặt trận 479 tham gia nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Đến năm 1989, ông về công tác tại Tỉnh đội Tây Ninh và đến năm 2015 nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá.
Vốn là lính công binh, từng tham gia các trận đánh lớn, nhỏ trong chiến đấu và tham gia nghĩa vụ quốc tế Campuchia, ông hiểu rõ giá trị tinh thần của những kỷ vật thời chiến nên lưu giữ nhằm nhắc nhở thế hệ sau không quên một thời hào hùng của dân tộc.
Nhiều đồng chí, đồng đội thậm chí còn đem hiện vật tới tặng, dù ở rất xa. Trong đó, có cả những vật rất quý như lá cờ Giải phóng, cờ Mặt trận Dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam, cờ đỏ búa liềm và những tấm Huy hiệu Dũng sĩ Quyết thắng, Huy hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, diệt xe cơ giới, diệt máy bay, phá ấp chiến lược.
Ông Ngọc còn nhớ như in chuyện một cựu chiến binh của Tiểu đoàn 14 Tây Ninh tặng lá cờ Đảng với lời dặn dò phải lưu giữ cẩn thận vì đó là kỷ vật thiêng liêng, ghi dấu của một thời máu lửa của một thế hệ không tiếc thân mình, hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc.
Người cựu chiến binh chia sẻ: “Những năm kinh tế còn khó khăn, thấy tôi trích một phần tiền lương hưu đi mua hết món đồ này đến món đồ khác đem về để đầy nhà, bà xã rất bực mình, nhiều lúc còn càm ràm. Nhưng khi tôi giải thích kỷ vật gắn với chuyện chiến trường, dần dà, bà xã thấu hiểu và ủng hộ”.
Để bảo quản tốt những kỷ vật, đều đặn, ông cùng vợ dành thời gian lau chùi, vệ sinh sạch sẽ. Ngoài ra, ông còn trang bị hệ thống đèn chiếu sáng, máy hút bụi và theo dõi hiện trạng của từng hiện vật để có cách bảo vệ lâu dài.
Ông mong rằng, trong tương lai có thể sắp xếp lại các hiện vật một cách hệ thống, chuyên nghiệp hơn để mọi người, nhất là những người trẻ có thể dễ dàng theo dõi, từ đó lan toả tình yêu quê hương, đất nước, hiểu thêm về quá khứ hào hùng của dân tộc. Ông cũng mong muốn “bảo tàng nhỏ”- báu vật của gia đình sẽ trở thành “địa chỉ đỏ” phát huy hiệu quả trong việc giáo dục truyền thống cho các thế hệ hôm nay và mai sau.
Ở tuổi 66, đôi chân của cựu chiến binh, thương binh Trần Ngọc vẫn chưa muốn nghỉ ngơi. Vừa làm tròn trách nhiệm của một hội viên Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam, ông vừa gương mẫu, đi đầu trong các phong trào thi đua yêu nước của địa phương nơi mình sinh sống với tác phong nhanh nhẹn, giản dị của một người lính Cụ Hồ./.



