Cựu chiến binh Trần Quang Khải và ký ức về những ngày cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh
Tôi còn sống để trở về, điều mà nhiều đồng đội tôi không có được!”, cựu chiến binh Trần Quang Khải, nguyên chiến sĩ Sư đoàn 9, Quân đoàn 4 nói chậm rãi khi nhắc về những ngày cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh. 50 năm đã trôi qua kể từ thời khắc lịch sử ấy, nhưng trong ký ức của người lính quê Gia Lâm, Hà Nội, từng đêm trắng giữa rừng Bình Dương, từng trận pháo kích 12 giờ trưa từ căn cứ Đồng Dù, từng đồng đội hy sinh chỉ cách nhau một hơi thở… vẫn hiện về rõ như vừa mới hôm qua.
cựu chiến binh Trần Quang Khải sinh năm 1954, quê ở huyện Gia Lâm, Hà Nội. Cuối năm 1973, chàng chiến sĩ trẻ được biên chế về Trung đội 1, Đại đội 12, Tiểu đoàn 3, thuộc Trung đoàn 1 (Đoàn Bình Giã), Sư đoàn 9, Quân đoàn 4. Ngay khi đặt chân vào chiến trường miền Nam (tháng 11-1973), ông cùng đơn vị lập tức tham gia chốt giữ tại tuyến lộ 16, địa phận tỉnh Bình Dương.
Tại đây, ông sống cùng khói súng và tiếng pháo rền, trong những căn hầm chốt trận, nơi mà bộ đồ Tô Châu màu xanh của ông hòa với bùn đất đã chuyển sang đỏ vì thời gian chốt trận quá lâu. “Hồi đó chốt trận ngày đêm, liên tục 2 tháng trời ở trong hầm, xác định không ngủ. Pháo địch bắn theo giờ: 12 giờ trưa, 4 giờ chiều và 11 giờ đêm. Chỉ cần sơ sẩy là hầm sập, là đồng đội không về được nữa”, ông kể, mắt nhìn xa xăm.
Ông Khải nhớ lại, cứ 12 giờ trưa, pháo từ căn cứ Đồng Dù và Lai Khê bắn tới hầm. Đến chiều lại thêm một loạt, rồi cả đêm cũng phải thức trắng. Có lần, hầm ông Khải bị sập lúc đang trực chiến, phải khoét từng lỗ nhỏ chờ đến đêm để sửa lại.



