CỰU CHIẾN BINH TRẦN QUANG THÁI
Ông Trần Quang Thái Sinh năm 1962 lớn lên trong một gia đình nông dân hiền lành, chất phác. Ngôi nhà mái lá đơn sơ, mảnh ruộng nhỏ trước sân, những đêm thiếu điện chỉ có ngọn đèn dầu leo lét — tất cả đã nuôi dưỡng trong ông sự chịu thương chịu khó và tình yêu quê hương.
Khi đến tuổi thanh niên, lệnh gọi nhập ngũ vang lên. Trần Quang Thái viết đơn tình nguyện.
Ngày chia tay, con đường làng đông kín người tiễn bước.
Những ngày đầu trong quân ngũ đầy thử thách.
Hành quân dài ngày, chân phồng rộp; trời nắng cháy da, mồ hôi ướt đẫm vai áo. Ban đêm, thao trường vẫn sáng đèn, tiếng hô khẩu lệnh vang dội.
Nhưng chính gian khổ đã rèn nên bản lĩnh người lính.
Có những đêm, cả tổ chốt giữa rừng, mưa gió tạt lạnh buốt, chỉ có ngọn đèn dầu le lói. Có những chuyến đi nhiều ngày liền, cơm vắt khô khốc, nước uống phải chia nhau từng ngụm.
Một lần, trong lúc làm nhiệm vụ, đồng đội bị thương do mìn nổ. Không kịp suy nghĩ, Trần Quang Thái cùng anh em lao vào kéo bạn ra khỏi khu vực nguy hiểm, băng bó tạm rồi cõng về trạm quân y. Lưng rướm máu, áo rách tơi tả, nhưng ông chỉ cười:
“Đồng đội sống là mừng rồi.”
Kỷ niệm ấy trở thành dấu mốc không thể quên trong đời người lính
Cuộc đời của cựu chiến binh Trần Quang Thái là bản tráng ca bình dị:
từ chàng trai quê nghèo khoác áo lính, bước qua khói lửa, đến người công dân mẫu mực giữa đời thường.


