Bài viết

Cựu chiến binh: Trần Trọng Tú

Hưng Yên06/01/2026Phạm Văn Linh (11a5)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong buổi gặp gỡ truyền thống của xã, tôi được nghe bác Tú– một cựu chiến binh hơn bảy mươi tuổi – kể lại câu chuyện cuộc đời mình trong thời chiến. Bác nói chậm rãi, nhưng từng lời như khắc sâu vào tâm trí tôi: “Ngày ấy, đất nước gọi là chúng tôi đi, chẳng ai nghĩ ngợi gì nhiều. Ba lô chỉ có mấy bộ áo quần bạc màu, vài lá thư mẹ gửi, vậy mà coi như đủ để lên đường.”

Bác kể về quãng thời gian chiến đấu ở mặt trận Trị Thiên khốc liệt. “Có những ngày mưa rừng xối xả, từ sáng đến tối bùn ngập tới gối. Ăn thiếu, ngủ cũng chẳng đủ, nhưng chúng tôi vẫn bám trụ. Đêm đêm chỉ cần nghe tiếng đồng đội khẽ hỏi: ‘Ổn không?’ là thấy ấm lòng.”

Bác Tú nhớ nhất là lần đơn vị phải đào hầm tránh pháo suốt ba giờ liền. “Tiếng nổ dội xuống như muốn xé rách cả bầu trời. Ai cũng sợ, tôi cũng sợ, nhưng không ai bỏ vị trí. Chúng tôi hiểu rằng nếu mình lùi bước, hậu phương sẽ phải chịu bom đạn thay.”

Khi nhắc đến những đồng đội không bao giờ trở về, giọng bác nghẹn lại. “Họ trẻ lắm, nhiều người còn chưa kịp gửi lời cuối cho gia đình. Nhưng chính sự ra đi của họ đã giữ vững từng tấc đất cho chúng ta hôm nay.”

Kết thúc câu chuyện, bác nhìn chúng tôi, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa hiền hậu: “Các cháu sinh ra trong hòa bình là may mắn. Hãy sống sao cho xứng đáng.”

Nghe bác kể, tôi thấm thía hơn bao giờ hết giá trị của cuộc sống hôm nay và tự nhủ phải cố gắng học tập, sống tốt để không phụ lòng thế hệ đã hi sinh cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn