Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Trần Văn Hoàn

Những buổi sáng ở Đồng Kỳ thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy và mùi gỗ mới lan nhẹ trong không khí. Trong một con ngõ nhỏ rợp bóng tre, ông Trần Văn Hoàn vẫn giữ thói quen dậy sớm. Ông nhóm bếp, đun ấm nước chè xanh, rồi ngồi lặng nhìn làn khói mỏng bay lên, như nhìn vào một miền ký ức xa xôi. Ít ai biết rằng, người đàn ông có dáng đi chậm rãi ấy đã từng đi qua những năm tháng dữ dội nhất của chiến tranh—những năm tháng mà ông gọi là “thời hoa lửa”.

Bắc Ninh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những buổi sáng ở Đồng Kỳ thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy và mùi gỗ mới lan nhẹ trong không khí. Trong một con ngõ nhỏ rợp bóng tre, ông Trần Văn Hoàn vẫn giữ thói quen dậy sớm. Ông nhóm bếp, đun ấm nước chè xanh, rồi ngồi lặng nhìn làn khói mỏng bay lên, như nhìn vào một miền ký ức xa xôi. Ít ai biết rằng, người đàn ông có dáng đi chậm rãi ấy đã từng đi qua những năm tháng dữ dội nhất của chiến tranh—những năm tháng mà ông gọi là “thời hoa lửa”. Ông Hoàn nhập ngũ năm vừa tròn hai mươi. Khi ấy, Đồng Kỳ còn nghèo, nhưng tinh thần thì không thiếu. Thanh niên trong làng lần lượt lên đường, người đi trước dặn người đi sau, tất cả đều mang trong lòng một niềm tin giản dị: chiến đấu để được trở về. Ngày ông đi, trời nắng gắt. Con đường làng bụi bay mù mịt dưới những bước chân vội vã. Mẹ ông tiễn con ra đầu ngõ, tay nắm chặt vạt áo. Bà không khóc, chỉ nói: “Đi cho vững… đừng quên đường về.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng sau này. Những ngày đầu quân ngũ, ông Hoàn được biên chế vào đơn vị bộ binh. Cuộc sống nơi chiến trường khác xa mọi tưởng tượng. Đó là những ngày hành quân liên miên, những bữa ăn vội vàng, những giấc ngủ chập chờn bên bìa rừng, và những trận đánh bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Có lần, đơn vị ông nhận lệnh giữ một cao điểm quan trọng. Địch tấn công liên tục trong nhiều ngày. Bom đạn dội xuống không ngớt, đất đá bị xới tung lên từng mảng. Hầm hào vừa đào xong đã sập, người vừa đứng đó đã ngã xuống. Ông Hoàn và đồng đội phải bám trụ. Trong một đợt tấn công dữ dội, tuyến phòng thủ bị phá vỡ một đoạn. Địch tràn lên. Tình thế nguy cấp. Ông Hoàn khi ấy chỉ là một chiến sĩ trẻ, nhưng không kịp nghĩ nhiều. Ông cùng vài người khác lao lên, vừa chiến đấu vừa lấp lại khoảng trống. Khói súng mù mịt. Tiếng hò hét, tiếng đạn nổ, tiếng gọi nhau vang lên hỗn loạn. Bên cạnh ông, người đồng đội tên Dũng bị trúng đạn. Dũng ngã xuống, máu thấm đỏ áo. Ông Hoàn kéo bạn vào hầm, cố băng bó bằng mảnh vải xé vội. “Giữ chốt… đừng để mất…” – Dũng nói trong hơi thở yếu dần. Ông Hoàn siết chặt tay bạn, rồi quay lại vị trí chiến đấu. Trận đánh kéo dài đến khi trời tối hẳn. Khi tiếng súng ngừng lại, cao điểm vẫn được giữ, nhưng cái giá phải trả quá lớn. Nhiều người đã nằm lại. Dũng cũng không qua khỏi. Đêm đó, ông Hoàn ngồi trong hầm, lưng tựa vào đất lạnh. Ông không khóc. Nhưng trong lòng, có điều gì đó đã thay đổi mãi mãi. Từ đó, ông không còn là chàng trai mới nhập ngũ nữa. Ông trở nên rắn rỏi, điềm tĩnh hơn. Ông hiểu rằng mỗi bước chân, mỗi quyết định đều có thể đổi bằng mạng sống. Những năm chiến tranh tiếp tục trôi qua, cuốn ông qua nhiều trận đánh, nhiều vùng đất. Có những lúc đói đến lả người, có những lúc sốt rét run cầm cập giữa rừng sâu. Nhưng ông và đồng đội vẫn bám trụ, vẫn tiến lên. Điều giữ họ lại không chỉ là mệnh lệnh, mà là tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình. Rồi ngày ấy cũng đến. Khi trở về Đồng Kỳ, ông Hoàn đứng rất lâu ở đầu làng. Mọi thứ quen thuộc mà lại xa lạ. Có những người từng tiễn ông đi, nay không còn nữa. Có những ngôi nhà đóng cửa im lìm. Mẹ ông già yếu, nhưng vẫn nhận ra con ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bà không nói gì nhiều, chỉ đặt tay lên vai ông, như để chắc chắn rằng ông đã thực sự trở về. Ông Hoàn lập gia đình, tiếp tục nghề mộc của quê hương. Đôi tay từng cầm súng nay cầm đục, cầm bào. Mỗi nhát gỗ đều chắc chắn, tỉ mỉ—như chính con người ông sau chiến tranh. Người trong làng quý ông, không chỉ vì tay nghề, mà vì sự điềm đạm. Ông ít nói về quá khứ, nhưng ai hỏi, ông vẫn kể—không phải để khoe, mà để nhắc nhớ. Những đứa trẻ trong làng thường ngồi quanh ông vào những buổi chiều. Ông kể cho chúng nghe về những người bạn, về những ngày gian khổ, về những lần vượt qua hiểm nguy. Nhưng ông luôn kết thúc bằng một câu: “Hòa bình là điều quý giá nhất.” Nhiều năm trôi qua, mái tóc ông bạc trắng. Những người đồng đội năm xưa giờ mỗi người một nơi, có người còn, người mất. Nhưng trong lòng ông, họ vẫn luôn hiện diện—rõ ràng như ngày nào. Một buổi chiều, khi mặt trời lặn xuống sau cánh đồng, ánh sáng đỏ rực phủ lên mọi thứ, ông Hoàn đứng lặng trước sân nhà. Ánh hoàng hôn ấy khiến ông nhớ đến những ngày xưa—những ngày lửa đạn cũng đỏ như thế, nhưng không yên bình như bây giờ. Ông khẽ nói, giọng trầm mà ấm: “Chúng tôi đã đi qua chiến tranh… để giữ lại màu trời hôm nay.” Gió chiều thổi nhẹ, mang theo tiếng cười của lũ trẻ và mùi gỗ mới. Và trong khoảnh khắc ấy, quá khứ và hiện tại hòa vào nhau—lặng lẽ, sâu sắc, và không bao giờ phai nhạt. Người cựu chiến binh Trần Văn Hoàn vẫn ở đó—giản dị như bao người, nhưng trong tim là cả một thời hoa lửa đã làm nên con người ông hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn