CỰU CHIẾN BINH TRẦN VĂN HOÀNG
Sinh năm 1957, giữa những mùa mưa bom bão đạn, ông Trần Văn Hoàng lớn lên trong ngôi làng nghèo mà giàu nghĩa tình. Tuổi thơ của ông gắn với những căn hầm trú ẩn, những cánh đồng cháy sém và tiếng ru êm ả của mẹ xen lẫn nỗi lo canh cánh. Ngay từ sớm, trong lòng chàng trai trẻ đã gieo mầm ý chí: khi Tổ quốc cần — mình sẽ lên đường.
Bước sang tuổi thanh niên, đáp lại tiếng gọi thiêng liêng của non sông, Trần Văn Hoàng tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, chiếc khăn tay mẹ gói vội bên góc ba lô, lời cha dặn dò còn ấm trong ngực: “Đi cho vững, con ơi — sau lưng là quê nhà.” Chuyến xe lăn bánh, phía trước là chặng đường thử thách chưa từng biết.
Những tháng ngày huấn luyện nặng nhọc đã rèn ông thành người lính vững vàng. Dưới nắng cháy, mồ hôi thấm đẫm vai áo; trong đêm hành quân xuyên rừng, muỗi vắt, sốt rét rình rập. Nhưng bù lại, tình đồng đội chan hòa — một nắm cơm vắt chia làm đôi, một ngụm nước chuyền tay cũng đủ sưởi ấm tinh thần. Mỗi nhiệm vụ ông đều giữ vững kỷ luật, sẵn sàng nhận phần gian khó về mình.
Trong khói lửa chiến trường, Trần Văn Hoàng đã trải qua nhiều trận đánh ác liệt. Đạn bom cày xới, đất trời rung chuyển; có đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, để lại những khoảng trống không gì bù đắp. Mỗi lần chôn tạm một tấm bia gỗ, ông lại siết chặt tay, thầm hứa phải sống, phải chiến đấu kiên cường thay cho những người đã nằm lại. Chính niềm tin vào ngày hòa bình đã nâng bước ông vượt qua hiểm nguy.
Khi đất nước lặng yên tiếng súng, ông trở về quê hương — chẳng mang theo gì ngoài chiếc ba lô cũ và vài vết thương âm ỉ. Người lính năm xưa lại bước vào “trận tuyến” mới: dựng xây cuộc sống đời thường. Ông cần cù lao động, chăm lo gia đình, tích cực tham gia các phong trào địa phương, luôn gương mẫu trong mọi việc, giúp đỡ bà con lúc khó khăn hoạn nạn.
Cuộc đời cựu chiến binh Trần Văn Hoàng là khúc tráng ca bình dị: từ người lính dạn dày nơi tuyến lửa đến người công dân mẫu mực giữa đời thường.



