CỰU CHIẾN BINH TRẦN VĂN HOÀNG (1)
Trần Văn Hoàng Sinh năm 1962 trôi qua trên cánh đồng quê đầy nắng gió. Nhà nghèo, anh sớm quen lao động: sáng ra đồng cắt lúa, chiều chăn bò, tối đốt đèn dầu học chữ. Cuộc sống thiếu thốn, nhưng gia đình luôn giữ gìn nề nếp và lòng yêu nước. Những câu chuyện về các chú bộ đội kiên cường đã gieo trong trái tim cậu bé Hoàng niềm kính phục và ước mơ được khoác lên mình màu áo lính.
Đến tuổi thanh niên, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Trần Văn Hoàng viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Thao trường nắng cháy, gió rát mặt. Từng động tác điều lệnh, từng bài bắn, từng bước hành quân dã ngoại đều đòi hỏi sức bền và sự kỷ luật tuyệt đối. Có những đêm nằm võng giữa rừng, côn trùng rả rích, trời trở lạnh, chiếc chăn mỏng không đủ ấm — nhưng tình đồng chí, đồng đội luôn là ngọn lửa sưởi lòng: chia nhau ngụm nước, nửa gói lương khô, cùng khích lệ nhau vượt qua.Dần dần, người lính trẻ trưởng thành trong gian khó: bình tĩnh hơn, gan dạ hơn, kỷ luật hơn. Các đợt cơ động, diễn tập, trực chiến giúp ông rèn luyện bản lĩnh trước mọi tình huống.
Trong những nhiệm vụ canh gác, tuần tra, bảo vệ địa bàn và hỗ trợ nhân dân, đã không ít lần ông đối diện hiểm nguy chỉ trong gang tấc: một tiếng nổ bất ngờ, một vật nghi mìn nằm đâu đó trên lối mòn, hay một cơn lũ quét bất chợt trong đêm mưa.
Có trận nhiệm vụ kéo dài liên tục nhiều ngày, anh em ăn vội nắm cơm nguội, thay nhau chợp mắt; có lần đồng đội bị thương, ông cùng tổ đưa ra khỏi vùng nguy hiểm trong mưa bão. Mỗi lần tiễn đưa người ngã xuống, lòng ông quặn thắt — nhưng cũng từ đó, ý chí càng thêm sắt đá: phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ, để không phụ sự hy sinh của đồng đội.
Trở về – cuộc chiến mới
Khi hoàn thành nghĩa vụ, Trần Văn Hoàng trở về quê chỉ với chiếc ba lô cũ, vài tờ giấy khen và những ký ức không thể nào quên. Thời hậu chiến, ruộng vườn còn hoang hóa, cái nghèo đeo bám. Ông bắt đầu lại từ con số gần như bằng không: làm ruộng, chăn nuôi, đi phụ hồ, tích góp từng đồng.
Có lúc mùa màng thất bát, chăn nuôi thua lỗ; nợ nần chồng chất. Nhưng người lính không cho phép mình gục ngã. Ông mày mò học hỏi kỹ thuật, mạnh dạn chuyển đổi cây trồng, vật nuôi, biết dành dụm và tính toán, dần dần gây dựng được mái ấm ổn định.
Sống vì cộng đồng


