Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Trần Văn Thanh và hành trình đánh thức ký ức

Ông Trần Văn Thanh đang chia sẻ về dự định sắp tới trong dịp 2.9Vào dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025), ông Thanh đã một mình điều khiển chiếc xe máy cũ xuyên Việt từ Nghệ An vào TP.Hồ Chí Minh để được trực tiếp chứng kiến lễ diễu binh lịch sử. Hành trình hơn 1.300 km diễn ra trong âm thầm, bởi ông không nói với gia đình. “Nếu biết, chắc chắn các con sẽ ngăn cản”, ông chia sẻ.Trên đường đi, ông mang theo chăn màn, bếp cồn, xoong nồi và đặc bi

Phú Thọ03/07/2026Hiền Mai (Tạp trí Ngày mới online)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở tuổi 76, khi nhiều người đã lựa chọn cuộc sống an nhàn bên con cháu, ông Trần Văn Thanh, cựu chiến binh hiện sinh sống tại phường Thành Vinh (Nghệ An), vẫn miệt mài mang theo tình yêu nước trong từng hành động giản dị nhưng đầy cảm hứng. Là người từng tham gia chiến đấu trên mặt trận B5 (Đường 9 – Bắc Quảng Trị) trong kháng chiến chống Mỹ, ông Thanh luôn tự nhủ: “Ngày nào còn sống, tôi còn có trách nhiệm với Tổ quốc”.

Ông Trần Văn Thanh đang chia sẻ về dự định sắp tới trong dịp 2.9Ông Trần Văn Thanh đang chia sẻ về dự định sắp tới trong dịp 2.9Vào dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2025), ông Thanh đã một mình điều khiển chiếc xe máy cũ xuyên Việt từ Nghệ An vào TP.Hồ Chí Minh để được trực tiếp chứng kiến lễ diễu binh lịch sử. Hành trình hơn 1.300 km diễn ra trong âm thầm, bởi ông không nói với gia đình. “Nếu biết, chắc chắn các con sẽ ngăn cản”, ông chia sẻ.Trên đường đi, ông mang theo chăn màn, bếp cồn, xoong nồi và đặc biệt là lá cờ Tổ quốc – vật bất ly thân trên mọi chặng đường. Chuyến đi không chỉ là để xem lễ diễu binh, mà còn là dịp để ông tri ân đồng đội đã hy sinh, được tận mắt chứng kiến những đổi thay sau nửa thế kỷ đất nước thống nhất. Ông tranh thủ ghé lại Quảng Trị – nơi từng là chiến trường xưa – để thắp hương cho đồng đội và thăm lại người mẹ nuôi từng cưu mang ông thời chiến.Không phải ai cũng hiểu được quyết tâm của ông. Ban đầu, gia đình hoàn toàn không hay biết. Chỉ khi câu chuyện và hình ảnh của ông được chia sẻ trên mạng xã hội, người thân mới vỡ lẽ. Lo lắng cho sức khỏe nên con cháu gọi điện động viên ông dừng lại. Nhưng trước sự kiên định và minh mẫn của ông, gia đình đành tôn trọng lựa chọn. Ông Thanh tiếp tục hành trình, thường xuyên gọi điện cập nhật tình hình, khiến người thân dần yên tâm hơn.Ông Trần Văn Thanh với chiếc xe máy trong hành trình vào Sài Gòn dịp 30.4Ông Trần Văn Thanh với chiếc xe máy trong hành trình vào Sài Gòn dịp 30.4Suốt hành trình, ông được nhiều người dân dọc đường hỗ trợ: có người mời ăn cơm, người tặng nước, tặng quà. Nhưng ông đều từ chối giữ cho riêng mình, ông chia sẻ lại với những người lao động nghèo mà ông tình cờ gặp. “Tôi còn sức, còn làm được điều gì đó thì phải làm. Không thể sống thờ ơ khi xung quanh mình còn những mảnh đời cơ cực”, ông nói.Ông Trần Văn Thanh không chỉ là một nhân chứng sống của lịch sử, mà còn là tấm gương về lối sống trách nhiệm, nhân ái và khiêm nhường. Điều đáng quý ở ông không phải là hành trình bao xa, mà là trái tim luôn hướng về Tổ quốc, trong từng suy nghĩ và hành động nhỏ nhất.Dù hành trình vào Nam vừa kết thúc, nhưng ông Thanh lại đang ấp ủ một kế hoạch khác cho dịp Quốc khánh 2/9 sắp tới. Khi được hỏi, ông mỉm cười và nói như thể điều đó là tất nhiên:“Nếu còn khỏe, tôi sẽ ra Hà Nội xem lễ diễu binh 2/9. Có thể tôi đi xe đạp để thử thách mình hơn, hoặc vẫn đi xe máy. Nếu không đủ sức thì đi ô tô. Quan trọng là tôi vẫn có mặt ở đó, được hoà vào không khí náo nhiệt, tràn ngập tinh thần yêu nước và tự hào dân tộc".Không ồn ào, không phô trương, ông Trần Văn Thanh chọn cách thể hiện tình yêu nước bằng sự hiện diện – bằng việc tự mình đi, chứng kiến và thắp lại trong lòng những ký ức chưa từng nguội lạnh. Ông cũng không ngần ngại nhắn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay: “Hãy yêu nước từ những việc nhỏ. Sống tử tế, sống trách nhiệm. Đừng quên rằng có cả một thế hệ đã ngã xuống để chúng ta có cuộc sống hôm nay”.Người lính già ấy vẫn giữ dáng vẻ giản dị, chất phác, nhưng trong ông là tinh thần bền bỉ và niềm tin sắt son vào tương lai đất nước. Ở tuổi 76, ông không chỉ là nhân chứng, mà còn là người truyền cảm hứng – một tấm gương sáng để lớp trẻ Việt Nam hôm nay học hỏi và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn