CỰU CHIẾN BINH TRẦN VĂN VIỆT
Trần Văn Việt sinh năm 1947, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống cách mạng. Bom đạn giặc Mỹ trút xuống làng quê, ruộng đồng tan hoang, cuộc sống người dân lâm vào cảnh thiếu thốn, hiểm nguy thường trực. Những ký ức đau thương ấy đã sớm hun đúc trong lòng cậu bé Trần Văn Việt tinh thần yêu nước và ý chí quyết tâm đứng lên bảo vệ quê hương.
Ngay từ những năm thiếu niên, Trần Văn Việt đã tích cực tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương như làm liên lạc, canh gác, tiếp tế lương thực cho cán bộ, bộ đội. Dù tuổi còn nhỏ, nhưng ông luôn thể hiện sự nhanh nhẹn, mưu trí và gan dạ, góp phần bảo vệ an toàn cho các cơ sở cách mạng trong vùng. Chính những công việc thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm ấy đã tôi luyện cho ông bản lĩnh kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, Trần Văn Việt hăng hái lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ngày chia tay gia đình, ông mang theo lời dặn dò giản dị mà sâu sắc của cha mẹ: “Ra đi vì nước, dù gian khổ đến đâu cũng phải giữ trọn danh dự người lính.” Lời dặn ấy đã trở thành kim chỉ nam cho ông trong suốt những năm tháng quân ngũ.
Trong môi trường quân đội, Trần Văn Việt được huấn luyện trong kỷ luật nghiêm minh và tinh thần đoàn kết keo sơn. Những tháng ngày tập luyện gian khổ, hành quân băng rừng, lội suối, ăn cơm vắt, ngủ võng giữa rừng sâu đã nhanh chóng rèn giũa cho người lính trẻ ý chí sắt đá và sức chịu đựng phi thường. Ông cùng đồng đội được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp chiến đấu tại nhiều chiến trường ác liệt ở miền Nam.
Trong những năm tháng chiến đấu, Trần Văn Việt đã trải qua nhiều trận đánh quyết liệt. Bom đạn dội xuống ngày đêm, nhiều lần đơn vị phải đối mặt với sự vây ép của kẻ thù, lực lượng hao hụt, lương thực và thuốc men thiếu thốn. Ông từng chứng kiến nhiều đồng đội thân thiết ngã xuống ngay bên cạnh mình. Những mất mát ấy để lại nỗi đau khôn nguôi, nhưng cũng hun đúc thêm ý chí chiến đấu kiên cường, quyết không lùi bước trước kẻ thù.



