Cựu Chiến Binh Trương Công Tuất
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH TRƯƠNG CÔNG TUẤT
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CỰU CHIẾN BINH TRƯƠNG CÔNG TUẤT
Giữa nhịp sống yên bình hôm nay của thôn Chiến Thắng, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa, ít ai ngờ rằng nơi đây đang có những nhân chứng sống của một thời đạn bom, khói lửa. Một trong những con người tiêu biểu ấy là ông Trương Công Tuất, sinh ngày 19/5/1958, cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến trường Campuchia trong những năm cuối thập niên 70 của thế kỷ XX.
Tháng 7 năm 1977, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Trương Công Tuất tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Ông được biên chế và huấn luyện tại Tiểu đoàn 271, Quảng Chân, Quảng Xương, Thanh Hóa. Những ngày đầu quân ngũ, cuộc sống kỷ luật nghiêm ngặt, huấn luyện gian khổ đã rèn luyện cho người thanh niên trẻ bản lĩnh, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết, gắn bó với đồng đội.
Sau thời gian huấn luyện, nhận thấy ông có năng lực và tinh thần trách nhiệm cao, đơn vị đã cử ông đi học lớp Tá dược tại Hòn Gai – Bãi Cháy, tỉnh Quảng Ninh. Đây là khóa đào tạo quan trọng nhằm chuẩn bị lực lượng quân y phục vụ cho các chiến trường, nơi mà từng viên thuốc, từng ca sơ cứu đều có thể quyết định sự sống còn của người lính trong chiến đấu.
Cuối năm 1978, trước yêu cầu nhiệm vụ quốc tế cấp thiết, ông Trương Công Tuất cùng đơn vị nhận lệnh lên đường sang chiến trường Campuchia, thực hiện nhiệm vụ giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi chế độ diệt chủng. Đầu tháng 12 năm 1978, ông chính thức đặt chân lên đất bạn, tham gia trong đại đội vận tải phục vụ mặt trận, đảm nhiệm công việc vận chuyển hậu cần, thuốc men và nhu yếu phẩm cho các đơn vị chiến đấu phía trước.
Những ngày ở chiến trường Campuchia là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời người lính trẻ. Địa hình hiểm trở, rừng rậm dày đặc, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề, lại luôn phải đối mặt với nguy cơ phục kích của địch. Ông cùng đồng đội từng nhận lệnh tiến công vào cửa số 6 – Ngã 3 Vết Hách, hành quân trong nhiều ngày liền, băng rừng, lội suối, vượt qua sông Vê, sông Mê Kông trong điều kiện bom đạn luôn rình rập.
Có những lúc, đoàn quân phải di chuyển trong đêm tối, chỉ có ánh trăng mờ và niềm tin vào đồng đội dẫn đường. Cái đói, cái rét, những cơn sốt rừng, muỗi vắt… là chuyện thường ngày. Nhưng vượt lên tất cả, tinh thần của người lính Việt Nam luôn bền bỉ, lạc quan và đoàn kết. Với ông Tuất, mỗi chuyến vận tải an toàn đến tay bộ đội tiền tuyến là một niềm hạnh phúc lớn lao, bởi đó là góp phần giữ vững sự sống cho đồng đội nơi tuyến đầu.
Tháng 6 năm 1979, trong một lần làm nhiệm vụ, ông Trương Công Tuất không may bị thương ở chân trái và ngón tay trái do trúng mảnh đạn. Ông được quân y sơ cứu tại cửa khẩu, sau đó chuyển về Bệnh viện Quân y 175 (Sài Gòn) để điều trị. Gần một tháng nằm viện, dù đau đớn về thể xác nhưng ông luôn giữ tinh thần lạc quan, động viên các thương binh khác cùng cố gắng vượt qua.
Sau thời gian điều trị, ông trở về đơn vị và chờ làm thủ tục xuất ngũ. Rời quân ngũ, mang trên mình thương tật chiến tranh, nhưng ông Trương Công Tuất chưa bao giờ than phiền hay hối tiếc. Với ông, được góp phần nhỏ bé vào công cuộc bảo vệ biên giới Tổ quốc và làm tròn nghĩa vụ quốc tế là niềm tự hào lớn nhất của đời mình.
Trở về quê hương thôn Chiến Thắng, xã Vạn Lộc, ông tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình, sống giản dị, gương mẫu và luôn sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện chiến trường cho con cháu, đoàn viên, thanh niên trong thôn. Trong ngôi nhà nhỏ của mình, những tấm bằng khen, huân chương, kỷ niệm chương được ông gìn giữ cẩn thận như những kỷ vật thiêng liêng của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Những ký ức về chiến trường Campuchia, về đồng đội đã ngã xuống, về những chuyến hành quân xuyên rừng vượt sông… vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông như mới hôm qua. Đó không chỉ là ký ức của riêng ông, mà còn là ký ức chung của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, hòa bình và nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Câu chuyện của cựu chiến binh Trương Công Tuất là minh chứng sinh động cho tinh thần yêu nước, dũng cảm, kiên cường và trách nhiệm của thanh niên Việt Nam trong thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng vô cùng vẻ vang. Những câu chuyện ấy chính là ngọn lửa truyền thống, tiếp thêm động lực để thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng hòa bình, biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
“Câu chuyện thời hoa lửa” của ông Trương Công Tuất sẽ còn được kể mãi, như một lời nhắc nhở sâu sắc: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ đi trước. Và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay là tiếp tục viết tiếp những trang sử mới, bằng tri thức, khát vọng và tinh thần cống hiến cho Tổ quốc Việt Nam.


