Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh Trương Văn Huê

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CÁCH MẠNG CỦA CHIẾN SĨ TRƯƠNG VĂN HUÊ

Thanh Hóa09/02/2026Đoàn Hằng (Đoàn xã Vạn Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CÁCH MẠNG CỦA CHIẾN SĨ TRƯƠNG VĂN HUÊ

Khi chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom đạn chỉ còn vang lên trong ký ức, vẫn còn lại những câu chuyện không thể nào quên. Đó là câu chuyện về bác Trương Văn Huê - người lính năm xưa rời làng quê Tân Lộc, xã Hải Lộc (cũ) nay thuộc xã Vạn Lộc - tỉnh Thanh Hóa để bước vào những năm tháng khốc liệt của chiến trường, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và lời thề bảo vệ Tổ quốc.

Khi tôi đến, bác đang ngồi uống ấm trà nóng, hút điếu thuốc lào còn khói bên căn nhà nhỏ. Ngồi nghe bác kể chuyện, tôi cảm giác như mình đang lật mở từng trang sử sống động về một thời kỳ mà người ta vẫn gọi bằng cái tên đầy kiêu hãnh: Thời hoa lửa.

Quê hương nuôi lớn một đời người

Thôn Tân Lộc, xã Hải Lộc (cũ), nay thuộc xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa, là một miền quê ven biển bình dị, nơi những rặng phi lao đứng gió suốt bốn mùa và cánh đồng lúa mặn mòi hơi biển. Ở nơi ấy, năm 1956, bác Trương Văn Huê ra đời trong một gia đình nông dân thuần phác. Tuổi thơ của bác gắn với những buổi chăn trâu trên bờ đê, với tiếng sóng vỗ xa xa và những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp tình người.

Những năm tháng bác Huê lớn lên cũng là khi đất nước vừa trải qua chiến tranh chống Mỹ ác liệt. Dù tiếng súng đã lắng xuống, nhưng dấu vết chiến tranh vẫn còn in hằn trong từng câu chuyện của người lớn, từng tấm bia liệt sĩ ở đầu làng. Chính những câu chuyện về sự hy sinh, về lòng yêu nước đã âm thầm gieo vào tâm hồn cậu bé Huê một hạt mầm trách nhiệm: khi Tổ quốc cần, người trai làng phải sẵn sàng lên đường.

Gia đình khó khăn, cuộc sống lam lũ rèn cho bác Huê tính chịu thương chịu khó, kiên cường trước thử thách. Bác lớn lên không nhiều mơ mộng, nhưng luôn mang trong lòng khát vọng được góp sức mình cho quê hương, cho đất nước – khát vọng rất đỗi bình dị của lớp thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.

Khoác áo lính – những ngày đầu quân ngũ

Tháng 10 năm 1976, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác Trương Văn Huê chính thức lên đường tham gia kháng chiến. Ngày rời quê, con đường làng Tân Lộc đông hơn thường lệ. Những cái bắt tay siết chặt, những lời dặn dò ngắn gọn mà chan chứa yêu thương. Mẹ bác tiễn con bằng ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng, chỉ dặn: “Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, giữ gìn sức khỏe mà về con nhé.”

Bác Huê đóng quân tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện nghiêm khắc: học điều lệnh, huấn luyện chiến đấu, hành quân dài ngày dưới nắng gió miền Trung. Kỷ luật quân đội giúp bác trưởng thành nhanh chóng, từ một chàng trai làng quê trở thành người lính vững vàng, biết đặt lợi ích tập thể lên trên hết.

Trong doanh trại, bác Huê quen biết nhiều đồng đội đến từ khắp mọi miền Tổ quốc. Họ chia sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nhau vượt qua nỗi nhớ nhà trong những đêm thao thức. Tình đồng chí, đồng đội hình thành từ những điều giản dị như thế, trở thành điểm tựa tinh thần quý giá trong suốt cuộc đời quân ngũ của bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu Chiến Binh Trương Văn Huê | Câu chuyện thời hoa lửa