Bài viết

Cựu chiến binh Trương Văn Ưng (78 tuổi) – Ông ngoại của em.

Gia Lai13/05/2026Nguyễn Thị Phương Linh (Đoàn xã Đức Cơ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Trương Văn Ưng (78 tuổi) – Ông ngoại của em.

Trong dòng chảy hối hả của kỷ nguyên số, khi những

giá trị thực tế đôi khi lấn át những trầm tích quá khứ, tôi

may mắn có một “kho báu” để bấu víu vào, để nhắc nhở

mình về nguồn cội. Kho báu ấy không nằm ở những

trang sử cứng nhắc, mà hiện hữu trong đôi mắt của ông

ngoại tôi – cựu chiến binh Trương Văn Ưng, một người

lính đã bước ra từ khói lửa kháng chiến chống Mỹ để kể

cho tôi nghe về định nghĩa thực sự của hai chữ:

Nếu chiến tranh là một bản hùng ca được viết bằng máu,

thì ông tôi chính là một nốt trầm kiên cường trong bản

nhạc ấy. Ông không kể nhiều về chiến công, ông thường

kể về những “khoảng lặng”. Đó là những buổi chiều

hành quân trên dải Trường Sơn, khi cái đói, cái rét và

cơn sốt rét rừng hành hạ, các chiến sĩ chỉ biết tựa lưng

vào nhau để truyền chút hơi ấm tàn diện.

Chi tiết ám ảnh tôi nhất trong mỗi câu chuyện của ông

chính là hình ảnh những lá thư tay viết vội. Ông bảo, ở

chiến trường, cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng nỗi lo

về một lời hứa chưa vẹn tròn với quê hương mới là thứ

nặng lòng nhất. Những lá thư viết trên giấy bọc thuốc lá,

lem nhem bùn đất và mồ hôi, chưa kịp gửi đi đã vĩnh

viễn nằm lại cùng người chiến sĩ dưới nấm mồ vô danh.

Mỗi vết sẹo trên đôi tay run rẩy của ông hôm nay, với

tôi, không phải là dấu vết của sự tàn phá, mà là những

huy chương của lòng quả cảm được thời gian khắc tạc.

Nhìn vào ông, tôi thấy sáng ngời phẩm chất Bộ đội Cụ

giản dị trong lối sống, kiên cường trước nghịch

cảnh và luôn cháy bỏng lòng yêu nước. Ông chính là

minh chứng sống động nhất cho chúng tôi thấy rằng:

Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, nó được

đổi bằng xương máu, bằng thanh xuân và cả những nỗi

đau âm ỉ của thế hệ cha anh.

Nhưng có lẽ, điều khiến tôi kính phục nhất không phải

là việc ông đã cầm súng như thế nào, mà là cách ông

buông súng để cầm cày khi trở về. Rời tay súng, ông

ngoại tôi lại hòa mình vào dòng chảy lao động của địa

phương. Không đòi hỏi đãi ngộ, không phô trương công

trạng, ông lặng lẽ cống hiến trong Hội Cựu chiến binh,

cần mẫn với vườn tược như chính cái cách ông đã kiên

cường giữ từng tấc đất năm xưa. Ở ông, phẩm chất Bộ

đội Cụ Hồ đã hóa thân thành một triết lý sống: Lặng lẽ

tỏa hương giữa đời thường.

Đứng dưới mái trường mang tên vị anh hùng dân tộc Lê

Hoàn, tôi tự hỏi: Thế hệ chúng tôi sẽ viết tiếp câu

chuyện thời hoa lửa của cha anh bằng mực gì? Câu trả

lời nằm ngay trong chính sự nỗ lực của ngày hôm nay.

Hòa bình không phải là một món quà miễn phí, đó là

một di sản được ký gửi bằng máu của tiền nhân. Lòng

biết ơn của tuổi trẻ lớp 12B6 chúng tôi không thể chỉ

dừng lại ở những đóa hoa dâng lên đài tưởng niệm, mà

phải là những đóa hoa của trí tuệ, của sự sáng tạo và

khát vọng đưa Việt Nam vươn tầm thế giới.

Là một học sinh lớp 12 dưới mái trường THPT Lê

Hoàn, đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, câu chuyện

của ông ngoại là hành trang quý giá nhất trong tâm hồn

tôi. Lòng biết ơn không nên chỉ nằm lại ở những giọt

nước mắt xúc động, mà phải chuyển hóa thành hành

động.

Câu chuyện của ông ngoại không chỉ là niềm tự hào của

gia đình mà còn là động lực để tôi phấn đấu. Tôi tự hứa

sẽ nỗ lực học tập hết mình, rèn luyện bản lĩnh để trở

thành một người công dân có ích, đem kiến thức và sức

trẻ để dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp, viết tiếp

bản hùng ca mà thế hệ của ông đã đặt nền móng bằng cả

cuộc đời.

Ngôi trường THPT Lê Hoàn nơi tôi đang học, con

đường tôi đi mỗi ngày, tất cả đều được xây dựng trên

nền tảng vững chãi của lòng yêu nước ấy. Tôi hiểu rằng,

lòng biết ơn nếu chỉ để trong tim thì nó chỉ là một mầm

cây nhỏ bé, nhưng nếu biến thành hành động, nó sẽ trở

thành một cánh rừng đại ngàn.

Tôi – Nguyễn Thị Phương Linh, lớp 12B6 xin dùng

danh dự của một người cháu có ông là người lính, dùng

khát vọng của một học sinh dưới mái trường mang tên

vị anh hùng dân tộc, để hứa rằng: Tôi sẽ không để thời

hoa lửa; ấy trở thành một tàn tro của lịch sử. Tôi sẽ dùng

tri thức để thắp sáng thêm ngọn lửa ấy, để Việt Nam

không chỉ anh hùng trong chiến đấu mà còn rạng rỡ trên

bản đồ trí tuệ nhân loại.

Chiến tranh đã là quá khứ, nhưng lòng tự tôn dân tộc là

vĩnh cửu. Ông ngoại ơi, ông cứ yên tâm nghỉ ngơi, vì từ

hôm nay, chúng cháu sẽ là những người lính thời bình,

bảo vệ và dựng xây Tổ quốc bằng tất cả trái tim và khối

óc của mình!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn