CỰU CHIẾN BINH TRUYỀN LỬA GIỮA ĐẠI NGÀN
Giữa những ngày đầu xuân, khi gió cao nguyên còn vương hương hoa cà phê nở rộ, tiếng cồng chiêng ngân dài bên mái nhà rông, không khí tòng quân ở Gia Lai lại rộn ràng hơn bao giờ hết. Trên nền đất bazan đỏ nặng nghĩa tình, trong những mái nhà sàn ấm lửa, câu chuyện của những người cựu chiến binh năm xưa lại được nhắc lại - không chỉ để nhớ về một thời trận mạc, mà để truyền lửa cho thế hệ sau.
Ở làng Bẹk, xã Ia Grai, tỉnh Gia Lai, mỗi chiều căn nhà của Puih Nhiên lại đỏ lửa. Khói bếp quyện trong gió cao nguyên, ánh lửa hắt lên gương mặt đã in hằn dấu thời gian của người ông – một cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh. Giọng ông trầm ấm giữa không gian đại ngàn, kể cho cháu nghe những năm tháng gian khổ mà hào hùng của một thời tuổi trẻ cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Ông không kể để nhắc về mất mát, đau thương. Ông kể để nhắc về trách nhiệm. Về những ngày hành quân trong mưa bom bão đạn, về tinh thần “khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”. Và ông luôn nhấn mạnh với con cháu: “Đã khoác lên mình màu áo lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam thì không còn sống cho riêng mình nữa. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải nghĩ đến danh dự của đơn vị, của gia đình, của buôn làng. Trong nhịp chuyển mình của bộ máy chính quyền, hình ảnh người cựu chiến binh bên bếp lửa kể chuyện năm xưa và người cháu hôm nay sẵn sàng lên đường nhập ngũ như một sợi dây nối liền quá khứ với hiện tại. Công tác tuyển quân vì thế không chỉ là nhiệm vụ chính trị thường niên, mà còn là hành trình gìn giữ và trao truyền ngọn lửa trách nhiệm – ngọn lửa đã cháy qua bao thế hệ và hôm nay tiếp tục bừng sáng giữa đại ngàn Tây Nguyên.”.



