Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH VĂN CÔNG DÂN

Vĩnh Long25/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Văn Công Dân — sinh năm 1945 sinh ra giữa thời đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến chống thực dân, tuổi thơ của Văn Công Dân gắn với những đêm chạy giặc, tiếng bom vọng xa và ánh đèn dầu leo lét trong căn nhà lá đơn sơ.Lời dặn ấy như hạt giống cắm rễ trong trái tim cậu bé Dân.

Khi cách mạng bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Văn Công Dân không đắn đo — viết đơn xin nhập ngũ. Vào đơn vị, kỷ luật nghiêm ngặt, thiếu thốn đủ bề: cơm độn sắn, nước uống khan hiếm, hành quân cả đêm. Nhưng chính trong gian khổ, ông rèn cho mình ý chí “gan không sờn, thép không gỉ”. Từng thao tác bắn – ném – ngụy trang, từng bước bò qua bãi mìn, ông đều luyện đến thuần thục.

Không chỉ chiến đấu, bộ đội còn bám dân, bám địa bàn: giúp dựng nhà, gặt lúa, che chở người già – trẻ nhỏ khi bom đạn trút xuống. Nhiều đêm, ông cùng đồng đội nằm sát mép hầm, nghe mùi đất ẩm và tiếng pháo rền, chỉ một suy nghĩ duy nhất: phải bảo vệ bằng được làng xóm phía sau.

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị địch bắn phá dữ dội. Đất đá tung lên, khói mù mịt; nhiều chiến sĩ bị thương. Ông Dân vừa bắn trả, vừa lao vào kéo đồng đội khỏi vùng nguy hiểm, băng bó tạm bằng chính chiếc áo của mình. Mảnh đạn sượt qua vai, máu ướt đẫm, nhưng ông vẫn kiên quyết ở lại trận địa đến phút cuối.

Đợt ấy, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững vị trí. Ông được chỉ huy biểu dương vì dũng cảm — nhưng ông chỉ lặng lẽ thắp hương cho những người bạn đã nằm lại, khắc ghi trong lòng lời hứa: sống sao cho xứng với sự hy sinh ấy.

Khi đất nước hòa bình, cựu chiến binh Văn Công Dân trở về quê. Trước mắt là ruộng đồng hoang hóa, nhà cửa tạm bợ, cái nghèo còn bủa vây. Ông bắt tay làm lại từ đầu: cải tạo đất, trồng màu, nuôi gia súc, học thêm kỹ thuật mới. Có lúc thất bại, nợ nần chồng chất, nhưng người lính năm xưa không lùi bước; ông kiên trì gây dựng từng chút một.

Dần dần, kinh tế gia đình ổn định. Ông sửa lại căn nhà, cho con cái học hành tử tế. Quan trọng hơn, ông không quên đồng đội và bà con lối xóm. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, vận động đóng góp xây nhà tình nghĩa, thăm hỏi gia đình chính sách, trao quà cho học sinh nghèo hiếu học. Mỗi lần địa phương có việc chung — làm đường, nạo vét kênh mương, trồng cây — ông đều có mặt sớm nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn