Cựu chiến binh Võ Thành Đạt
Trong ký ức của những người lính năm xưa, thời hoa lửa vẫn luôn hiện về như những thước phim thấm đẫm khói súng, mồ hôi và lý tưởng tuổi trẻ. Ở đó có những chàng trai rời mái nhà tranh, bước qua cánh đồng lộng gió để vào chiến trường, đem theo lời dặn của mẹ già, nỗi nhớ quê hương và niềm tin tất thắng.
Anh – một cựu chiến binh bình dị của vùng quê sông nước – từng sống trọn những năm tháng gian lao ấy. Ngày nhập ngũ, ba lô chỉ có vài bộ áo quần sờn rách, nhưng trái tim lại chan chứa nhiệt huyết. Đêm hành quân vượt rừng, mưa dội không ngớt; ngày chiến đấu, bom đạn cày xới từng tấc đất. Vậy mà người lính trẻ vẫn kiên cường, đứng vững giữa mưa bom bởi sau lưng anh là gia đình, là xóm làng, là Tổ quốc.
Trong một trận đánh ác liệt, nhiều đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Anh thì bị thương, máu thấm đỏ áo nhưng vẫn bám trụ, giữ vững vị trí cho đơn vị. Vết thương ấy theo anh đến tận hôm nay, mỗi khi trái gió trở trời lại nhức buốt, như gợi nhắc về cái giá của hòa bình.
Chiến tranh qua đi, người lính năm xưa trở về quê hương, tiếp tục sống một đời lặng lẽ mà nghĩa tình. Anh gương mẫu trong lao động, tích cực tham gia phong trào địa phương, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái thành nhân. Với bà con lối xóm, anh luôn là người đôn hậu, sẵn sàng chia sẻ, giữ trọn phẩm chất người lính Cụ Hồ.
Thời hoa lửa đã khép lại, nhưng câu chuyện đời anh vẫn sáng lên như một ngọn lửa không tắt – ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và niềm tin vào ngày mai.



