CỰU CHIẾN BINH VÕ TRỌNG PHÚC: VẾT THƯƠNG NƠI CÁNH TAY VÀ Ý CHÍ SẮT ĐÁ NƠI LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN
CỰU CHIẾN BINH VÕ TRỌNG PHÚC: VẾT THƯƠNG NƠI CÁNH TAY VÀ Ý CHÍ SẮT ĐÁ NƠI LÒNG CHẢO ĐIỆN BIÊN
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng từng giây. Sự khốc liệt của hỏa lực địch đã cướp đi máu xương của biết bao người con ưu tú, nhưng chính từ trong khói lửa ấy, bản lĩnh bất khuất của người lính Cụ Hồ như cựu chiến binh Võ Trọng Phúc càng thêm tỏa sáng.
Máu rơi nơi lòng chảo rực lửa
Trực tiếp xông pha giữa lòng chảo Điện Biên — nơi từng tấc đất đều bị bom đạn cày xới, trong một đợt chiến đấu gay go, người chiến sĩ Võ Trọng Phúc đã bị thương nặng ở cánh tay. Cơn đau xé thịt cùng dòng máu đỏ trào ra giữa cái lạnh và sự thiếu thốn thuốc men y tế nơi chiến trường không làm nhụt chí người thanh niên mới tròn đôi mươi.
Trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, vết thương nơi cánh tay là một thử thách nghiệt dã, ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng vận động và cầm súng. Mặc dù vậy, với tinh thần "thà hy sinh chứ quyết không rời trận địa", ông đã nén đau, sơ cứu tạm thời rồi kiên quyết tiếp tục sát cánh cùng đồng đội.
Ý chí vượt qua đau đớn, kiên trung bám trụ trận địa
Bằng một cánh tay bị thương, ông vẫn vượt qua muôn vàn gian khó:
Kiên cường bám hào, giữ tuyến: Không chịu lùi về tuyến sau khi trận đánh còn đang tiếp diễn, ông tiếp tục tham gia đào hầm, vận chuyển đạn dược, hỗ trợ đồng đội giữ vững từng đoạn giao thông hào trước các đợt phản công của địch.
Quyết chiến cho đến ngày toàn thắng: Ý chí sắt đá ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho ông và các đồng chí xung quanh, cùng vượt qua 56 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm chấm muối" cho đến khoảnh khắc lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên mái hầm Đờ Cát-tơ-ri.
Tiếp tục cống hiến cho đến ngày xuất ngũ (1960)
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, mang trên mình vết thương chiến tranh cùng sức khỏe bị ảnh hưởng nơi cánh tay, cựu chiến binh Võ Trọng Phúc vẫn không ngơi nghỉ. Ông tiếp tục nỗ lực vượt qua khó khăn thương tật, bền bỉ phục vụ trong quân ngũ cho đến năm 1960, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ củng cố lực lượng và bảo vệ miền Bắc xã hội chủ nghĩa.
Vết thương nơi cánh tay của cựu chiến binh Võ Trọng Phúc không chỉ là dấu vết tàn khốc của chiến tranh, mà còn là "huân chương" vô giá minh chứng cho lòng quả cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc. Xin trân trọng nghiêng mình trước chí khí sắt đá của ông — người anh hùng Điện Biên năm xưa!



