Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Cựu chiến binh Võ Văn Vinh: Từ cậu bé mồ côi đến người chiến sĩ quả cảm trận Quế Sơn

Bài viết khắc họa chân dung cựu chiến binh Võ Văn Vinh – người con của vùng đất Nông Sơn, đã gác lại tuổi thơ để tham gia cách mạng khi mới 13 tuổi. Qua dòng hồi ức của ông, chiến dịch Cấm Dơi (1972) hiện lên đầy bi tráng: từ sự hy sinh nhường cơm sẻ áo của nhân dân, uy lực của tên lửa B72 lần đầu xuất trận, đến kỷ luật "thép" của người lính Cụ Hồ. Câu chuyện là minh chứng sống động cho giá trị của hòa bình được đổi bằng xương máu và khát vọng độc lập của cả một dân tộc.

Đà Nẵng25/12/2025Trần Thị Kim Cương (Đoàn xã Nông Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời "hoa lửa" vẫn rực cháy trong tâm khảm của những người lính năm xưa. Đó là những năm tháng mà cả dân tộc cùng hành quân ra trận, khi vận nước đặt lên vai những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi sứ mệnh thiêng liêng. Trong dòng chảy lịch sử ấy, câu chuyện của cựu chiến binh Võ Văn Vinh (sinh năm 1957) tại Nông Sơn như một nốt trầm hùng tráng, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình hôm nay.

Sinh ra trong thời loạn lạc, tuổi thơ của ông Vinh không có những cánh diều êm ả, mà là những ngày chạy giặc triền miên. Nỗi đau ập đến tột cùng khi cha mẹ ông ngã xuống trong một đợt càn quét của địch. Mất mát ấy đã biến thành ngọn lửa căm thù, thôi thúc cậu bé 13 tuổi gạt nước mắt, tạm biệt xóm làng để đi theo tiếng gọi của non sông. Từ một giao liên nhỏ tuổi nhanh thoăn thoắt tại Quế Phước, ông trưởng thành trong khói lửa và trở thành một chiến sĩ dạn dày kinh nghiệm thuộc Trung đoàn 101.

Trong hành trang ký ức của người lính già, Chiến dịch Cấm Dơi (Quế Sơn) mùa hè năm 1972 là một mốc son không thể nào quên. Đó là những ngày tháng 7 rực lửa, khi ông cùng Đội công tác khu Tây Quế Sơn nhận nhiệm vụ tấn công vào khu dồn Trung Phước – Nông Sơn.

Để làm nên chiến thắng Cấm Dơi, không thể không nhắc đến "bát cơm nghĩa tình" của lòng dân. Khi ấy, để đảm bảo "thực túc binh cường", hàng ngàn người dân trụ bám tại các xã Sơn Thạch, Sơn Khương, Sơn Ninh... đã chắt chiu từng lon gạo, củ sắn cho bộ đội. Câu nói của bà con năm ấy: "Chúng tôi không ủng hộ bộ đội giải phóng thì ủng hộ ai?" đã trở thành nguồn động viên vĩ đại nhất. Họ ăn sắn chấm muối, nhường gạo cho quân ta "ăn no đánh thắng". Tình quân dân ấy thắm thiết và bền chặt hơn cả sắt thép.

Trận đánh Cấm Dơi diễn ra ác liệt với những diễn biến bất ngờ. Đó là lần đầu tiên trên chiến trường Khu 5, quân ta sử dụng tên lửa B72 – những "con rồng lửa" bay là là ngọn cây, lao thẳng vào xe tăng và lô cốt địch. Tiếng nổ của B40, B41 hòa cùng tiếng rền vang của thủ pháo đã tạo nên một lưới lửa bủa vây quân thù. Kết thúc chiến dịch, ta tiêu diệt và thu giữ hàng chục xe tăng, đập tan ý chí của địch.

Nhưng chiến thắng nào cũng có những mất mát. Ông Vinh bùi ngùi nhớ lại khoảnh khắc 44 tên địch bị tiêu diệt, nhưng hai người đồng đội, hai người anh em cùng quê hương với ông cũng đã vĩnh viễn nằm lại. Họ ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, hóa thân vào đất mẹ để cỏ cây Quế Sơn mãi xanh tươi. Bên cạnh lòng dũng cảm, điều khiến ông tự hào nhất về đơn vị mình chính là kỷ luật "thép". Nguyên tắc "ba không" khi tiếp quản vùng giải phóng được thực hiện nghiêm ngặt: không lấy, không xin, không mua bán ép buộc. Chính phẩm chất ấy đã làm nên hình ảnh đẹp đẽ của "Anh bộ đội Cụ Hồ" trong lòng nhân dân.

Hôm nay, ngồi ôn lại chuyện cũ, ông Võ Văn Vinh không kể lể chiến công, mà chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng: Hòa bình không phải là điều hiển nhiên. Nó được dệt nên từ máu xương, từ những bữa cơm độn sắn của đồng bào và từ tuổi xuân của bao lớp người đi trước. Câu chuyện của ông, và của Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", chính là những di sản vô giá, để ngọn lửa yêu nước mãi được trao truyền và rực sáng trong trái tim mỗi người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn