Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Vũ Duy Thành- Người lính trở về từ Thành cổ

Những câu chuyện thời hoa lửa: Người lính trở về từ Thành cổ Giữa những ngày tháng yên bình nơi miền quê ven biển ở Nghệ An, ông Vũ Duy Thành vẫn giữ thói quen mỗi sáng dậy sớm đi dọc con đường làng, ghé thăm từng gia đình trong thôn với vai trò bí thư chi bộ, trưởng thôn. Ở tuổi ngoài 70, dáng đi của ông không còn nhanh nhẹn bởi những vết thương chiến tranh để lại. Ít ai biết rằng, trong cơ thể người lính già ấy từng có một mảnh đạn chiến tranh nằm lại suốt hàng chục năm trời - như một ký ức ch

Đà Nẵng09/05/2026Chi đoàn Lương Thế Vinh (Trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Vũ Duy Thành- Người lính trở về từ Thành cổ

Những câu chuyện thời hoa lửa: Người lính trở về từ Thành cổ

Giữa những ngày tháng yên bình nơi miền quê ven biển ở Nghệ An, ông Vũ Duy Thành vẫn giữ thói quen mỗi sáng dậy sớm đi dọc con đường làng, ghé thăm từng gia đình trong thôn với vai trò bí thư chi bộ, trưởng thôn. Ở tuổi ngoài 70, dáng đi của ông không còn nhanh nhẹn bởi những vết thương chiến tranh để lại. Ít ai biết rằng, trong cơ thể người lính già ấy từng có một mảnh đạn chiến tranh nằm lại suốt hàng chục năm trời - như một ký ức chưa bao giờ nguôi của những năm tháng “hoa lửa”.

Sinh năm 1954 tại xã An Hòa, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An - nay thuộc Xã Quỳnh Phú - ông Thành lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của ông gắn với tiếng sóng biển, những buổi theo cha mẹ ra đồng, nhưng cũng là những ngày nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc.

Năm 17 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang dang dở việc học hành, chàng thanh niên Vũ Duy Thành viết đơn tình nguyện gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ngày khoác lên mình màu áo lính, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo cũ cùng lời dặn của mẹ: “Ra đi thì phải sống cho xứng đáng với quê hương”.

Tấm ảnh lưu giữ kỉ niệm của ông.

Những năm tháng khốc liệt ở Quảng Trị

Năm 1972, ông Thành được điều vào chiến trường Quảng Trị - nơi bom đạn ác liệt nhất thời bấy giờ. Người lính trẻ cùng đồng đội chiến đấu giữa mưa pháo, giữa những trận bom cày nát đất đỏ thành cổ.

“Có những ngày bom rơi liên tục, đất rung chuyển như động đất. Chúng tôi ăn ngủ trong hầm, nhiều khi vừa bước ra ngoài thì đồng đội đã ngã xuống”, ông Thành nhớ lại.

Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương bởi mảnh bom găm vào người. Vết thương khiến ông đau đớn nhưng sau khi điều trị sơ cứu, ông vẫn tiếp tục ở lại đơn vị chiến đấu. Những năm tháng ấy, điều duy nhất người lính trẻ nghĩ đến là phải cùng đồng đội giữ vững trận địa.

Sau chiến trường Quảng Trị, ông tiếp tục hành quân tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử mùa xuân năm 1975.

“Ngày tiến vào Sài Gòn, ai cũng xúc động. Chúng tôi hiểu chiến tranh sắp kết thúc, đất nước sắp thống nhất rồi”, ông kể, ánh mắt vẫn đầy tự hào dù câu chuyện đã qua hơn nửa thế kỷ.

Mảnh đạn nằm lại suốt hàng chục năm

Năm 1976, ông phục viên trở về quê hương. Rời quân ngũ, người lính năm xưa lại trở về với ruộng đồng, dựng xây cuộc sống mới trên quê hương sau chiến tranh.Thế nhưng chiến tranh chưa bao giờ thực sự rời khỏi cơ thể ông.

Suốt nhiều năm, ông vẫn mang trong mình một mảnh đạn còn sót lại sau trận chiến năm xưa. Ban đầu, vết thương chỉ âm ỉ đau mỗi khi trái gió trở trời nên ông cố chịu đựng. Nhưng đến năm 2011, mảnh đạn bắt đầu hành hạ người lính già bằng những cơn đau kéo dài.

“Có thời gian đau đến mất ngủ. Mỗi lần cử động mạnh là nhói buốt như vết thương vừa mới xảy ra hôm qua”, ông nhớ lại.

Sau nhiều lần thăm khám, các bác sĩ phát hiện mảnh đạn chiến tranh vẫn còn nằm sâu trong cơ thể ông suốt hơn ba mươi năm. Nhờ sự giúp đỡ tận tình của đội ngũ y bác sĩ, ca phẫu thuật lấy mảnh đạn cuối cùng cũng thành công.

Ngày nhìn thấy mảnh kim loại nhỏ được lấy ra khỏi cơ thể, ông Thành lặng người rất lâu. Đó không chỉ là mảnh đạn của chiến tranh, mà còn là ký ức của một thời tuổi trẻ sống giữa ranh giới sinh tử. “Chiến tranh kết thúc lâu rồi, nhưng với người lính, nhiều khi bom đạn vẫn còn nằm lại trong cơ thể và cả trong ký ức”, ông nói chậm rãi.

Mảnh đạn ấy đã găm vào thân thể người lính suốt thời gian dài

Mảnh đạn đã được lấy ra và được ông lưu giữ.

Người đảng viên tận tụy với quê hương

Trở về từ chiến tranh với thương tật hạng 3/4, ông Vũ Duy Thành không chọn nghỉ ngơi cho riêng mình. Nhiều năm qua, ông luôn tích cực tham gia công tác địa phương và được người dân tín nhiệm bầu làm bí thư chi bộ, trưởng thôn ở xã Quỳnh Phú.

Là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam với huy hiệu 45 năm tuổi Đảng, ông vẫn giữ phong cách giản dị của người lính Cụ Hồ: gần dân, trách nhiệm và tận tụy.

Người dân trong thôn kể rằng, dù tuổi đã cao và sức khỏe không còn như trước, ông Thành vẫn luôn có mặt trong mọi công việc chung của xóm làng - từ vận động xây dựng nông thôn mới đến giúp đỡ các gia đình khó khăn.

Trong căn nhà nhỏ, ông vẫn cẩn thận giữ lại những kỷ vật chiến tranh đã bạc màu theo năm tháng. Với ông, đó không chỉ là kỷ niệm, mà còn là lời nhắc nhở về sự hy sinh của biết bao đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.Người lính năm xưa giờ tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến đấu, giọng ông vẫn đầy xúc động:“Thế hệ chúng tôi đã đi qua chiến tranh nên càng hiểu giá trị của hòa bình. Chỉ mong con cháu hôm nay sống tốt, giữ gìn đất nước để sự hy sinh của những người đã ngã xuống không trở nên vô nghĩa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn