Cựu chiến binh Vũ Huy Cường
Hòa bình của ngày hôm nay, tự do của ngày hôm nay không hề dễ dàng mà có được. Đó là kết tinh của bao giọt máu, bao mảnh xương của ông cha ta đã dâng lên, đổi lấy những ngày bình yên mà chúng ta đang được sống. Mỗi lần nghĩ về điều ấy, em lại cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong thời đại này – một thời đại không còn tiếng súng, không còn cảnh chia ly như trước nữa. Và ông nội của em cũng là một trong những người đã bước ra chiến trường năm ấy để giành lại hòa bình cho đất nước.
Chiến tranh với em, chỉ nghe thôi đã thấy rùng mình, nhưng qua lời kể của bà, của ông, em hiểu được nó là sự diệt vong, là nỗi đau của hai hay nhiều đất nước. Nó không chỉ cướp đi bao sinh mạng của những người chiến sĩ đang chiến đấu mà còn để lại nỗi ám ảnh sâu nặng trong trái tim người dân. Giữa những năm tháng tàn khốc ấy, ông em – một chiến sĩ quả cảm – vẫn đứng nơi chiến trường đầu lửa, không biết sợ là gì. Ông không ngại gian khổ, vượt qua bao bom đạn chỉ với một mục tiêu duy nhất: Tìm lại hòa bình cho Tổ quốc.
Lúc ông ra chiến trường, ông và bà em mới cưới nhau, và bố em thì vừa mới chào đời. Bà kể rằng ngày ông đi, bà đã khóc rất nhiều. Chỉ cần nghĩ đến cảnh ông đối mặt với súng đạn mà nước mắt bà lại trào ra. Bà chẳng thể làm gì ngoài cầu nguyện cho ông được bình an trở về. Nghe bà kể mà lòng em thấy nghẹn lại – tình yêu của bà dành cho ông thật đẹp, vừa kiên cường vừa thương xót.
Ông em làm trong một đội chuyên gửi các ký hiệu radar từ Bắc vào Nam để truyền đi những thông tin về chiến sự, hoặc gửi tín hiệu cho trụ sở chính. Công việc nghe tưởng như chỉ là “gửi ký hiệu”, nhưng thực ra nguy hiểm đến mức chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng. Có lần, khi ông đang làm nhiệm vụ, ông bị địch phát hiện. Bọn chúng không bắt ngay mà lén đặt một quả bom tại chỗ. Đến khi có người phát hiện thì chỉ còn vài giây nữa bom sẽ nổ. Mọi người ở đó chạy thục mạng để thoát thân, còn ông em – nhờ chạy nhanh hơn một chút – đã thoát chết trong gang tấc. Nhưng ông bị thương nặng ở bụng, và đến bây giờ vết sẹo ấy vẫn còn. Mỗi lần nhìn vết sẹo đó, bà em lại rơi nước mắt vì nếu ông chậm thêm vài bước thôi… có lẽ cả gia đình em đã không còn được gặp ông. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi mà lòng em thắt lại, vừa thương vừa tự hào đến khó tả.
Em rất ngưỡng mộ ông em – một người như biểu tượng của sự dũng cảm, kiên cường trước bao thử thách. Những đóng góp tưởng như nhỏ bé của ông lại mang một ý nghĩa lớn lao, góp phần giữ gìn nền hòa bình mà đất nước đang có ngày hôm nay. Dù em không tận mắt chứng kiến chiến tranh khốc liệt ngày ấy, nhưng qua lời bà kể, em có thể tưởng tượng được hình ảnh ông đứng giữa khói lửa, kiên cường chống lại kẻ thù để bảo vệ Tổ quốc.
Ông còn từng tham gia cả chiến dịch liên quan đến chất độc màu da cam – nơi biết bao người đã hi sinh hoặc mang thương tật suốt đời. Điều đó khiến em càng thêm kính phục những gì ông đã trải qua và cống hiến. Bây giờ, vào mỗi dịp lễ tri ân các chiến sĩ, xã đoàn thường có quà gửi tặng ông – như một lời cảm ơn dành cho một người đã có công trong kháng chiến cách mạng. Nhìn ông nhận những món quà ấy, em thấy trong mắt ông vừa tự hào vừa trầm lặng – như đang nhớ về đồng đội, về những người không bao giờ trở về.
Đối với em, ông nội không chỉ là một người lính. Ông là người cha, người anh, là người đã đặt trọn tuổi trẻ của mình trên chiến trường để tìm đường cứu nước và bảo vệ Tổ quốc. Ông giống như một tấm gương sáng, một biểu tượng để các thế hệ con cháu noi theo – đặc biệt là em. Em ngưỡng mộ ông như một người hùng, một người đã không chùn bước trước khó khăn, vượt qua bao trăm ngàn thử thách, chông gai để chúng em hôm nay được sống trong hòa bình.
Vì thế, trong lòng em luôn dâng lên niềm biết ơn sâu sắc, sự trân trọng thiêng liêng đối với ông và những người lính năm xưa. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật tử tế, và đóng góp cho đất nước bằng chính khả năng của mình – để không phụ những hi sinh mà ông và cả thế hệ anh hùng ấy đã dành cho Tổ quốc.



