Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh Vũ Huy Xường (1)

CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỚI CHỦ ĐỀ “CÂU CHUYỆN HOA LỬA” THANH NIÊN XUNG PHONG - TUỔI TRẺ VÀ HY SINH

Thanh Hóa24/02/2026Đinh Thị Lan Anh (Xã Vạn Lộc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vạn Lộc, ngày 29 tháng 1 năm 2026

CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỚI CHỦ ĐỀ “CÂU CHUYỆN HOA LỬA”

THANH NIÊN XUNG PHONG - TUỔI TRẺ VÀ HY SINH

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức của thời hoa lửa vẫn còn vẹn nguyên trong lòng những người lính năm xưa. Trong buổi giao lưu hôm ấy, em được gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác Vũ Huy Xường , một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ quê hương. Nhìn mái tóc bạc phơ và nghe giọng kể trầm ấm của bác, em cảm nhận rõ hơn những hi sinh thầm lặng mà bác cùng đồng đội đã trải qua. Cuộc gặp gỡ ấy đã để lại trong em nhiều xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ đi trước.

Cựu chiến binh Vũ Huy Xường và ký ức một thời hoa lửa tham gia chiến tranh bảo vệ tổ quốc

Bác Vũ Huy Xường hiện đang làm việc và sinh sống tại thôn Phú Thành xã Vạn Lộc . Bác đi độ đội và ngập ngũ vào tháng 4 năm 1981, khi đó bác đang là 1 học sinh cấp 3 , một cái tuổi còn rất trẻ và cũng là quãng thời gian đẹp nhất của thời thanh niên . Thay vì tiếp tục trên con đường học tập bác lại chọn cách tự nguyện tham gia kháng chiến . Bác từng trực tiếp chiến đấu và công tác tại Campuchia , là quân tình nguyện của Việt Nam sang Campuchia giúp nước bạn giải phóng . Có lẽ khi được hỏi về cảm xúc lần đầu nhận lệnh lên đường bác chỉ lặng đi một lúc rồi chậm rãi:

“Cầm lá thư trên tay, bác thấy lòng mình nặng trĩu. Không phải vì riêng bản thân, mà vì những người ở lại. Trong đầu hiện lên bao khuôn mặt quen thuộc: cha mẹ, anh em, xóm làng thân thương. Có chút lo lắng, chút bâng khuâng, nhưng tuyệt nhiên không có ý nghĩ chùn bước. Bởi thời điểm ấy, đất nước cần thì mình phải đi. Đó vừa là mệnh lệnh, vừa là lẽ tự nhiên của một người trẻ trong thời chiến. Vừa hồi hộp, vừa lo sợ, nhưng trên tất cả là một cảm giác rất rõ: trách nhiệm. Trách nhiệm với Tổ quốc, với đồng đội, với gia đình đang ở hậu phương” . Khi được hỏi điều gì đã trở thành động lực khiến bác phải rời xa quê hương, tạm biệt gia đình để lên đường tham gia kháng chiến, bác trầm ngâm rồi nói:

“ Động lực lớn nhất khiến bác lên đường là tình yêu đất nước. Xa gia đình đau lắm chứ, nhưng nhìn quê hương còn khổ, bác không đành lòng đứng ngoài. Đi là nhớ nhà, nhưng cũng là mang theo niềm tin một ngày đất nước yên bình để được trở về.” Rời gia đình là một mất mát lớn, nhưng bác tin rằng sự hy sinh của cá nhân hôm nay sẽ đổi lấy bình yên cho nhiều gia đình khác trong tương lai. Tuổi trẻ của bác đã gác lại ước mơ riêng, mang theo nỗi nhớ nhà để bước vào cuộc kháng chiến với niềm tin ngày đất nước độc lập.

Bác còn kể với tôi rằng: “Bác đi dù biết phía trước có thể là cái chết. Nhưng nếu sợ chết mà không đi, thì quê hương còn mất mát nhiều hơn. Bác chấp nhận hy sinh, chỉ mong đất nước được sống.” Tuy đó chỉ là 1 câu nói nhưng lại chính là chứa đựng tinh thần yêu nước vô bờ bến của bác trách nhiệm và nghĩa vụ cao cả của bác . Chấp nhận đánh đổi bản thân để đổi lại được sự bình yên của đất nước

Huân chương và huy chương của cựu chiến binh Vũ Huy Xường

Nhắc đến cuộc sống thời thanh niên , bác rưng rưng nước mắt rồi nói : Thời thanh niên đi kháng chiến rất khó khăn , những năm 81 kinh tế của đất nước nói chung, địa phương nói riêng còn rất nhiều vất vả, khó khăn, bữa ăn đạm bạc lắm, có khi chỉ là nắm cơm độn khoai chia nhau giữa rừng. Đêm ngủ hầm ẩm lạnh, mưa thấm áo, muỗi vắt bủa vây. Gian khổ là vậy, nhưng tình đồng đội đã sưởi ấm tất cả — nhường nhau từng miếng ăn, gọi nhau dậy mỗi sáng, cùng nắm tay mà vượt qua những ngày tưởng chừng không thể.

Khi ấy ,” Tình đồng đội là chỗ dựa lớn nhất. Trong gian khổ, anh em nhường nhau từng miếng ăn, sẻ chia từng ngụm nước, đỡ nhau qua những đêm mưa rừng lạnh buốt. Không cần nói nhiều, chỉ một ánh nhìn cũng đủ hiểu — còn đồng đội bên cạnh là còn sức mạnh để đi tiếp” .

Khi được hỏi về Kỷ niệm vui buồn trong lúc tham gia kháng chiếm mà bác nhớ nhất suốt năm tháng “ Thời Hoa Lửa “ bác liền kể lại với tâm trạng tự hào , cảm xúc vui vẻ: “ Các bác đi phục vụ dẹp các tàn quân của quân giặc ở Xiêm Diệp, Campuchia . Lúc đó các bác bị quân Khmer Đỏ nó phục , nhưng các bác đã dũng cảm hạ xe xuống lấy pháo bắn trả và bọn chúng cũng rút lui. Và thật may mắn các bác không bị ảnh hưởng gì , đó là 1 kỉ niệm thật sự đáng nhớ của bác trong suốt khoảng thời gian tham gia kháng chiến.

Khi tôi hỏi : Theo bác tình đồng chí trong chiến tranh được thể hiện như thế bác ung dung trả lời: “ Tinh thần đoàn kết của đồng đội trong kháng chiến được thể hiện rất giản dị mà sâu sắc. Đó là chia nhau từng miếng ăn khi đói, nhường nhau manh áo khi lạnh, là đỡ lấy nhau trong những lúc mệt mỏi, nguy nan. Giữa bom đạn và gian khổ, không ai nghĩ cho riêng mình — tất cả cùng sống, cùng chịu đựng, cùng tin tưởng vào nhau. Chính sự gắn bó ấy đã biến những con người xa lạ thành anh em, cho họ thêm sức mạnh để vượt qua mọi thử thách.

Bác cảm thấy “Sau bao năm tháng nhìn lại tuổi trẻ của mình, Nghĩ về quá khứ, bác chỉ cảm thấy tự hào, không hề nuối tiếc . Bác không nuối tiếc, bởi đã được cống hiến khi đất nước cần, đã sống một tuổi trẻ có ý nghĩa và giá trị , bác thấy điều đặc biệt nhất chính là đã được sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Tuổi trẻ ấy tuy gian khổ, nhiều hy sinh, nhưng là những năm tháng đẹp nhất — bởi bác đã dám đi, dám cống hiến khi đất nước cần. Nghĩ lại, bác chỉ thấy tự hào, không nuối tiếc, vì tuổi trẻ của mình đã gắn liền với nghĩa tình, lý tưởng và niềm tin vào ngày mai hòa bình”

Khi được gửi đến thế hệ trẻ ngày hôm nay, bác điềm tĩnh nói : “ Bác mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình các cháu đang sống là ước mơ mà tuổi trẻ của bác đã đánh đổi bằng cả niềm tin và máu xương “ . “ Tuổi trẻ của bác là năm tháng cầm súng giữ nước, còn tuổi trẻ hôm nay là học tập, sáng tạo và xây dựng tương lai. Dù ở thời nào, điều quan trọng nhất vẫn là sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết cống hiến. Khi các cháu sống tốt cho hôm nay, cũng chính là cách đẹp nhất để tiếp nối và trân trọng những hy sinh của thế hệ đi trước” .”Tuổi trẻ mỗi thời có một sứ mệnh khác nhau, không cần phải hy sinh như ngày xưa, nhưng hãy sống sao cho xứng đáng, dám ước mơ, dám cố gắng và đừng bao giờ quên những gì cha anh đã đánh đổi để có hôm nay”. Bác hy vọng và mong muốn: “Ngọn lửa thanh niên hôm nay được gìn giữ qua lý tưởng sống đẹp, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Dù thời đại thay đổi, khi người trẻ biết trân trọng quá khứ và nỗ lực cho tương lai, ngọn lửa ấy vẫn luôn cháy sáng mãi mãi “ . Với bác để tiếp nối “ Thời Hoa Lửa “ : Bác mong thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối thời hoa lửa bằng những hành động cụ thể: học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng, biết yêu thương – sẻ chia, dám chịu trách nhiệm với bản thân và xã hội. Mỗi việc tốt mỗi ngày, mỗi nỗ lực vươn lên chính là cách thiết thực nhất để gìn giữ và tiếp nối ngọn lửa của cha anh. Hãy thể hiện bằng hành động thực tế mỗi ngày.

Gặp mặt truyền thống – nơi ký ức thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong từng ánh mắt.

Một thời khoác áo lính – cả đời là đồng đội.

Buổi gặp mặt với bác kết thúc , khép lại trong không khí lắng đọng và xúc động, nhưng dư âm thì còn mãi. Những câu chuyện từ thời hoa lửa không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa được trao lại cho thế hệ trẻ hôm nay. Khi chia tay, trong ánh mắt mỗi người đều ánh lên niềm tự hào, sự biết ơn và lời hứa thầm lặng: sẽ sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh, để quá khứ được trân trọng và tương lai được tiếp nối bằng những việc làm tốt đẹp mỗi ngày . Và từ buổi gặp mặt ấy, một sợi dây vô hình đã nối liền hai thế hệ. Những câu chuyện cũ trở thành bài học sống động, những ánh mắt già nua gửi gắm niềm tin cho tuổi trẻ hôm nay. Không còn khoảng cách của thời gian, chỉ còn lại sự tiếp nối âm thầm mà bền bỉ. Ngọn lửa của thời hoa lửa đã được trao tay — để từ đây, mỗi người trẻ bước đi vững vàng hơn, sống đẹp hơn, và viết tiếp câu chuyện của đất nước bằng chính hành động của mình. Ngọn lửa thanh niên không còn cháy trong khói lửa chiến tranh, mà được gìn giữ qua lý tưởng sống đẹp, tinh thần cống hiến và những việc làm thiết thực mỗi ngày. “ Quá khứ trao ngọn lửa, hiện tại giữ niềm tin, tương lai tiếp bước bằng hành động”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn