Anh hùng Lực lượng vũ trang

Cựu chiến binh Vũ Thế Huyền

Tôi xin giới thiệu với các bạn người ông – cựu chiến binh Vũ Thế Huyền. Ông từng là người lái xe trong trường đại học Y Dược Thái Bình nơi ông ngoại tôi công tác. Tôi đã được gặp ông và được ông kể cho nghe về câu chuyện của ông và các cồng đội của ông chiến đấu trên bến phà Long Đại - Quảng Bình. Trong niềm xúc động ông kể cho chúng tôi nghe:

Hưng Yên23/12/2025BÙI THỊ THẮM (TRƯỜNG THCS VŨ ĐÔNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tôi xin giới thiệu với các bạn người ông – cựu chiến binh Vũ Thế Huyền. Ông từng là người lái xe trong trường đại học Y Dược Thái Bình nơi ông ngoại tôi công tác. Tôi đã được gặp ông và được ông kể cho nghe về câu chuyện của ông và các cồng đội của ông chiến đấu trên bến phà Long Đại - Quảng Bình. Trong niềm xúc động ông kể cho chúng tôi nghe:

Long Đại chính là nơi giặc Mỹ thả quả bom đầu tiên bắn phá miền bắc và cũng là một trong những trọng điểm tấn công trong giai đoạn 7 năm tiếp theo. Địch bắn phá Long Đại bằng cả lực lượng không quân, hải quân với những vũ khí tối tân bậc nhất lúc bấy giờ. Hàng vạn tấn bom, hàng nghìn quả đạn pháo đã trút xuống khúc sông, biến nơi đây trở thành một trong những “tọa độ lửa” khốc liệt nhất toàn dải đất Quảng Bình

Vào tháng 4 năm 1971 từ quê lúa Thái Bình (nay là tỉnh Hưng Yên), ông Huyền đã cùng 134 thanh niên khoác balo lên đường tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Điểm đến của họ là Quảng Bình. Đại đội mang phiên hiệu C130 thuộc Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 571 khi đó có nhiệm vụ mở đường, bảo đảm giao thông thông suốt cho những chuyến xe chi viện tới chiến trường. Giữa năm 1972, cả đại đội được điều động về bến phà II Long Đại để thay thế cho đơn vị thanh niên xung phong tỉnh Nghệ An vừa gặp tổn thất nặng nề do trúng bom trước đó.

Trầm ngâm như hồi tưởng lại ông Huyền kể tiếp: Khi đại đội C130 có mặt tại bến phà 2, địch liên tục cho máy bay trinh sát quần thảo. Hễ phát hiện mục tiêu, chúng sẽ bắn và ném bom xuống. Từ phía biển, pháo từ Hạm đội 7 cũng nổ đêm ngày.

Ngày 19/9/1972, ông có nhiệm vụ trực ở bến phà. Nhưng sáng hôm ấy, anh Bùi Năng Đắc, người cùng đơn vị lại xin đổi cho bằng được. ông Huyền đồng ý và lên rừng, chặt cây để về làm hầm chữ A. Đến chiều cùng ngày, khi thuyền chở đá từ bờ nam chuẩn bị cập bến thì bị máy bay trinh sát Mỹ phát hiện. Chúng bắn pháo khói vào bến phà 2 để máy bay cắt bom. 12 người đứng trên bờ vội chạy vào hai căn hầm chữ A trú ẩn. Bom đánh giữa hai căn hầm, khiến cả hai cùng đổ sập. Hơi bom khiến cây cối ngã đổ ràn rạt, còn mặt đất bị lõm sâu cả mét, đen ngòm và khét lẹt. Chứng kiến cảnh tượng ấy, ông Huyền cuống cuồng chạy ra, miệng muốn gọi: “Các anh ơi, các chị ơi” mà… líu cả lưỡi. Nỗi đau quá lớn chỉ còn bật lên thành những tiếng gào khóc vô hồi…

Ngồi lặng một lúc ông kể tiếp: Chị Xuyền nằm gần cửa còn thở, đầu bê bết máu nhưng cũng chỉ cố được vài phút. 12 anh chị khác chết trong hầm do sức ép của bom. Ngoài ra còn 3 người ngoài sông hy sinh mà thi thể chẳng còn nguyên vẹn nữa. Đáng ra, nếu không đổi ca, người nằm lại phải là tôi chứ không phải anh Bùi Năng Đắc”, ông Huyền bật khóc kể.

Khi đau thương chưa kịp nguôi ngoai, 4 ngày sau, Mỹ lại ném bom xuống bến phà khiến anh Trần Mạnh Hà hy sinh. Sau 2 đợt rải bom, Đại đội C130 đã mất đi tổng cộng 16 người, gồm 7 nữ, 9 nam, đều có quê quán Kiến Xương, Thái Bình.

Sau khi nghe câu chuyện của ông tôi thấy thật xúc động. Mỗi người chúng ta cần lan tỏa, tri ân sâu rộng ý nghĩa nhân văn, giá trị lịch sử sâu sắc của các các điểm di tích, các sự kiện lịch sử, là nền tảng góp phần nuôi dưỡng tinh thần dân tộc; qua đó khơi dậy niềm tự hào, bồi đắp tình yêu quê hương, đất nước giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn