Cựu chiến binh

Cựu chiến binh vượt qua nỗi đau da cam

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên sau rặng tre, ông Lê Văn Thành (Sinh năm 1949, nhập ngũ năm 1979, hiện là CCB thôn Tân Tiến xã Hùng An) lại đẩy chiếc xe lăn đưa con trai ra hiên nhà ngắm bình minh. Con trai ông năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng không thể tự đi lại hay nói thành câu. Mọi sinh hoạt đều cần đến sự chăm sóc của cha mẹ. Với ông Thành, đó là nỗi đau không bao giờ nguôi – hậu quả mà chiến tranh để lại qua chất độc da cam/dioxin.

Tuyên Quang02/07/2026Hoàng Văn Hùng (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến đấu, ông từng hành quân qua nhiều cánh rừng bị phun hóa chất. Khi đất nước thống nhất, ông trở về quê, lập gia đình với mong ước có một cuộc sống bình yên. Nhưng niềm hạnh phúc ấy không trọn vẹn khi người con đầu lòng sinh ra mang dị tật bẩm sinh.

Đã có lúc ông tự trách mình. Mỗi lần nhìn con co quắp vì bệnh tật, người lính từng không sợ bom đạn lại lặng lẽ quay đi để giấu những giọt nước mắt.

Nhưng rồi ông hiểu rằng, điều con cần không phải là sự tuyệt vọng của cha, mà là một điểm tựa để sống.

Ông bắt đầu gây dựng kinh tế bằng nghề làm vườn và chăn nuôi. Ban ngày chăm sóc cây trái, tối đến ông thức bên con, xoa bóp đôi chân đã teo yếu, tập cho con từng động tác nhỏ. Những đồng tiền kiếm được đều dành để chữa bệnh và chăm lo cho gia đình.

Không chỉ chăm lo cho tổ ấm của mình, ông còn tham gia Hội Cựu chiến binh và Hội Nạn nhân chất độc da cam ở địa phương. Ông đến thăm những gia đình có hoàn cảnh tương tự, động viên họ không buông xuôi, chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc người bệnh và vận động các nhà hảo tâm hỗ trợ.

Ông thường nói:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hậu quả vẫn còn ở lại. Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể giúp nhau sống tốt hơn hôm nay."

Nhiều năm sau, ngôi nhà nhỏ của ông trở thành nơi gặp gỡ của các cựu chiến binh. Họ cùng nhau kể chuyện đời lính, động viên nhau vượt qua bệnh tật và chăm lo cho con cháu. Tiếng cười đã dần thay thế những khoảng lặng nặng nề.

Trong căn phòng đơn sơ, tấm Huân chương Kháng chiến vẫn được treo trang trọng trên tường. Nhưng với ông Thành, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm huân chương, mà là mỗi ngày còn đủ sức khỏe để chăm sóc con và tiếp tục lan tỏa niềm tin đến những người cùng cảnh ngộ.

Người cựu chiến binh ấy hiểu rằng, có những vết thương không thể nhìn thấy bằng mắt thường và cũng không thể lành hẳn theo thời gian. Nhưng bằng tình yêu thương, lòng kiên cường và sự sẻ chia, con người vẫn có thể vượt lên nỗi đau, giữ vững phẩm chất của người lính trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh vượt qua nỗi đau da cam | Câu chuyện thời hoa lửa