CỨU DÂN GIỮA TRẬN LŨ BẠC LIÊU
Năm 1978, trận lũ bất ngờ ở rừng Bạc Liêu cuốn trôi nhiều căn nhà ven sông. Bác Lê Xuân Hiểu cùng tiểu đội được lệnh cứu dân trong điều kiện mưa gió và nước xiết. Bác phải vừa chèo thuyền, vừa dìu trẻ em, phụ nữ và người già qua dòng nước nguy hiểm. Khoảnh khắc cứu được toàn bộ dân làng an toàn trở thành một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất của bác.
Bác Hiểu kể:
“Trận lũ đến bất ngờ, dòng nước cuồn cuộn, mang theo cây gãy và bùn lầy. Chúng tôi chèo thuyền mảng, đưa từng người qua dòng nước xiết. Một cụ già gần như không đi nổi, tôi phải dìu từng bước, còn trẻ con thì bám chặt tay tôi. Mỗi khoảnh khắc đều căng thẳng, nếu sơ sẩy, hậu quả sẽ khôn lường.”
Người viết:
Tôi hỏi bác cảm giác khi cứu dân trong điều kiện nguy hiểm ấy, bác thở dài kể:
“Tim tôi đập mạnh, mồ hôi nhễ nhại, nhưng không được phép sợ. Tôi phải giữ bình tĩnh để dìu từng người, đồng thời cảnh báo các đồng đội xung quanh. Khi cuối cùng mọi người lên bờ an toàn, tim tôi mới nhẹ nhõm. Nhìn ánh mắt biết ơn của họ, tôi cảm thấy tất cả nguy hiểm, mệt nhọc đều xứng đáng.”
Bác nhớ rõ khoảnh khắc kết thúc nhiệm vụ:
“Cả tiểu đội ngồi lại, ướt sũng và mệt rã rời, nhưng không ai than thở. Chúng tôi chỉ thấy lòng mình tràn đầy hạnh phúc và tự hào vì đã cứu sống được người dân. Đó là kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên trong đời.”
Người viết kết lại:
Khoảnh khắc cứu dân giữa lũ dạy bác Hiếu về lòng quả cảm, tinh thần trách nhiệm và tình người giữa gian khổ. Đây là minh chứng sống động cho sự dũng cảm và ý chí kiên cường của người lính thời hoa lửa.


