Cựu lính biên phòng kể chuyện đánh biệt kích
Trong một lần dự lễ gặp mặt những cựu bộ đội biên phòng ở huyện Minh Hóa, tôi gặp được ông Cao Ngọc Thịnh ở thôn Lạc Thiện xã Minh Hóa. Ông từng là một sĩ quan thuộc lính biên phòng của Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Cha Lo anh hùng thời kỳ chống Mỹ. Trong thời gian làm nhiệm vụ, ông đã từng kề vai sát cánh với với anh hùng Nguyễn Viết Xuân bắn rơi nhiều máy của giặc Mỹ, cùng đồng đội đánh nhiều trận biệt kích, lập nên những chiến công vang dội trên đỉnh Trường Sơn.
Năm 1961, ông Cao Ngọc Thịnh lên đường làm nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Huấn luyện ở Đồng Hới ba tháng xong, ông được tăng cường cho lực lượng vũ trang nhân dân Đồn 111 Cha Lo. Năm 1963, ông được chuyển qua Đội vũ trang. Nhiệm vụ lúc đó hết sức nặng nề và nguy hiểm. Trận đánh đầu tiên của ông là trận đánh máy bay địch. Khoảng 6 giờ sáng ngày 17- 4-1965, hàng chục máy bay Mỹ thả hàng ngàn tấn bom suốt 12 giờ đồng hồ từ La Trọng đến Cha Lo. Các tuyến đường, các khu căn cứ quân sự của quân dân ta bị bom Mỹ cày xới.
Trước tình hình đó, đơn vị của ông phối hợp với đơn vị của anh hùng Nguyễn Viết Xuân chiến đấu. Chúng ta xây dựng trận địa bắn máy bay tại Cổng Trời và huy động tối đa các loại vũ khí để bắn trả. Trong suốt 12 giờ đồng hồ, máy bay Mỹ liên tục bổ nhào xuống trận địa thả bom. Trong trận đánh này, anh Nguyễn Viết Xuân đã hô to khẩu hiệu: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn”. Lời nói vang lên như một khẩu lệnh khích lệ lòng dũng cảm của mọi người. Trong trận quyết tử đó, đơn vị của ông cùng đơn vị của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã bắn hạ tại trận 3 chiếc máy bay Mỹ, tiêu diệt và bắt sống một số giặc lái, lấy được 6 khẩu súng và thu được nhiều quân tư trang của địch. Tuy nhiên, cơ sở của Đồn bị cháy rụi hoàn toàn, phải rút vào đóng tại hang Tiên, cách Cổng Trời khoảng 1km. Sau trận đánh đó, đơn vị của ông được Bộ Công an tặng bằng khen.
Năm 1966, ông Cao Ngọc Thịnh trực tiếp chỉ huy trận đánh biệt kích đầu tiên diễn ra ở núi Cha Mác, xã Hóa Sơn. Trước đó, Mỹ đã thả 28 tên biệt kích tinh nhuệ xuống vùng núi này. Hàng ngày, chúng trà trộn vào dân để thực hiện các hành vi chống phá. Nhận được thông tin này, đơn vị ông cùng phối hợp với các đơn vị khác trong tỉnh tăng cường về để tiêu diệt. “Chúng tôi đã bám sát địa bàn suốt cả một tháng trời để theo dõi tin tức, hoạt động của chúng. Xác định được mục tiêu của địch, đơn vị báo lên xin ý kiến và được Bộ Công an chỉ đạo phải bắt sống bọn biệt kích. Khi vào trận, chúng tôi đã phối hợp với 4 thứ quân khác lên tới hàng trăm người, lập thành 5 vòng vây xung quanh núi Cha Mác. Phía bắc Đèo Ngang, lực lượng vũ trang của Hà Tĩnh cũng được tăng cường chốt chặn đề phòng biệt kích chạy thoát”, ông Thịnh bồi hồi kể tiếp.
Đêm hôm đó, 4 cánh quân của ta tiến vào vây kín ngọn đồi. Đơn vị ông được lệnh xông vào bắt sống biệt kích. Cả 80 người tạo thành một vòng tròn tiến sát vào mục tiêu. Giữa núi rừng Trường Sơn, trời rét như cắt da, nhưng để di chuyển linh hoạt, quân ta buộc phải cởi trần, trên người mang theo một khẩu súng AK, 6 quả lưu đạn, 1 dây dù tiến vào. Theo chỉ đạo của cấp trên, đúng 4 giờ sáng, lực lượng đơn vị phải tiến sát vào mục tiêu khi bọn biệt kích đang ngủ. Khoảng 4 giờ 30 phút, quân ta đồng loạt xông lên và bắt sống được 8 tên, 20 tên còn lại chạy loạn xạ. Chúng liên tục nã đạn rồi phá vòng vây chạy trốn. Phía ta tiếp tục truy kích. Lúc này, trời đã dần mờ sáng, đơn vị phải huy động thêm 3 con chó béc giê để truy lùng. Phát hiện bọn chúng núp trong một hang đá, ta tiếp tục xông lên và bắt gọn 17 tên, ba tên bị tiêu diệt tại chỗ.
Sau đó, đơn vị ông Thịnh cùng đồng đội trực tiếp tham gia nhiều trận đánh biệt kích khác. Nhưng trận đánh mà ông nhớ nhất là trận đánh Vàng Pao trên núi Phú Ác (giáp ranh giữa hai nước Việt- Lào). Đó là một ngày cuối thu năm 1969. Mùa thu, trên đỉnh Trường Sơn sương mù bao phủ lạnh buốt. Phía địch thả 15 tên biệt kích do Trung tướng Vàng Pao (người Lào) cầm đầu. Bọn chúng khét tiếng là độc ác, dã man, lại còn được đào tạo hết sức bài bản, tinh nhuệ. Để tiêu diệt chúng, Bộ Công an đã huy động tất cả 4 thứ quân với số lượng 50 người. Phía ta tập hợp lực lượng ở hang Lằng Khằng, bản Ka Ai, xã Dân Hóa một tháng. Hàng ngày, anh em tổ chức luyện tập, theo dõi các hoạt động của biệt kích. Trận này, quân ta thực hiện chiến thuật bí mật, bất ngờ, đột phá, xông lên bắt sống.
Trong suốt cả đêm đó, ông Thịnh cùng đồng đội bí mật băng qua núi Giăng Màn, rồi lên núi Phú Ác của đất bạn Lào, vào địa điểm tập kết. Tuy chưa có lệnh tấn công, nhưng một đồng chí bị cảm lạnh đột nhiên hắt xì hơi. Địch tỉnh dậy chống cự lại. Tất cả đơn vị đồng loạt xông lên. Phía ta nổ súng bắn chết ba tên biệt kích tại chỗ. Số địch còn lại rút chạy khắp nơi. Ta tiếp tục truy kích cho đến khi bọn chúng phải rút sâu về nước. Trận đánh kết thúc, ta thu được 6 khẩu súng ca bin liên thanh, 6 khẩu AK, 2 súng cối, 2 bộ máy đàm, 2 ống nhòm siêu xa cùng nhiều chiến lợi phẩm khác.
Với chiến công đó, ông Cao Ngọc Thịnh đã được cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng tặng bằng khen và được đi báo cáo thành tích với các đơn vị khác trên tuyến đường 12. Cuối năm 1969, ông Thịnh được cử đi học đặc công ở Hà Tây 2 năm. Sau đó, về công tác ở Trung ương cục, hoạt động ở Campuchia rồi tham gia giải phóng Sài Gòn năm 1975... Trong suốt 21 năm tham gia hoạt động cách mạng, chiến đấu nhiều mặt trận khác nhau, nhưng mỗi khi nhắc lại những tháng năm chiến đấu ở Cha Lo, cựu lính biên phòng Cao Ngọc Thịnh vẫn bồi hồi xúc động.



