CỨU NẠN TRÊN NÚI
Trong một nhiệm vụ cứu nạn năm 1973 tại vùng núi hiểm trở chiến trường B, bác Đoàn Văn Nết cùng đồng đội vượt qua địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt để cứu một nhóm dân quân bị thương và mắc kẹt, thể hiện lòng quả cảm, khả năng chỉ huy và tinh thần đồng đội bền bỉ.
Bác Nết nhớ lại, ánh mắt xa xăm: “Hôm đó, nhận tin một nhóm dân quân bị thương và mắc kẹt trên triền núi, cả đơn vị chúng tôi lập tức lên đường. Trời mưa tầm tã, sương mù dày đặc, đất trơn lầy lội, leo từng bước chân đều như chống lại cả núi rừng.” Người viết hình dung cảnh bác cầm súng trên vai, tay nắm dây leo, vừa quan sát địa hình vừa nhắc nhở đồng đội: “Cẩn thận, mỗi bước chân đều quan trọng, không ai được để lại phía sau.”
Khi tiếp cận hiện trường, bác và nhóm phải dựng dây bảo hộ, dùng võng và dây thừng kéo từng người bị thương qua những vách đá dựng đứng. “Một đồng đội trượt chân, tôi lập tức kéo lại và giữ chặt. Tim đập thình thịch, nhưng tôi phải bình tĩnh hướng dẫn mọi người từng bước một,” bác kể. Người viết thấy rõ từng cử chỉ phối hợp nhịp nhàng, tiếng ra hiệu, tiếng động viên vang lên trong mưa gió.
Sau nhiều giờ vật lộn với thời tiết và địa hình, cả nhóm đã đưa thành công những người bị thương xuống vùng an toàn. Bác kể: “Khi đặt từng người xuống đất, thấy họ còn thở và nhìn tôi cười, lòng tôi vừa mừng vừa xúc động. Lúc ấy mới hiểu, nhiệm vụ của người lính không chỉ là chiến đấu mà còn là bảo vệ mạng sống đồng loại.” Người viết cảm nhận, kỷ niệm này đã khắc sâu trong bác về lòng quả cảm, khả năng lãnh đạo và tinh thần đoàn kết, giá trị mà bác mang theo suốt đời, kể cả khi trở về địa phương.



