Cựu quân y phạm ngọc khanh
Phạm Ngọc Khanh ông là một quân y có tinh thân yêu tổ quốc
Trong buổi gặp gỡ, người lính quân y kể với tôi: ‘Ngày ấy, chúng tôi không chỉ cầm súng mà còn cầm dao mổ, băng gạc. Giữa tiếng bom đạn, nhiệm vụ của chúng tôi là giữ lại sự sống cho đồng đội. Có những đêm trắng, máu và mồ hôi hòa lẫn, nhưng chỉ cần một người được cứu sống, chúng tôi thấy mọi gian khổ đều xứng đáng.’ Nghe anh nói, tôi cảm nhận rõ sự hy sinh thầm lặng của những người lính áo trắng.” Đây là những lời chia sẻ của người lính quân y năm ấy đã cho chúng em hiểu được những khó khăn ,thử thách,gian nan của họ khi phải dành dật sự sống cho những người đồng đội của mình tại chiến trường đầy nguy hiểm .Tại buổi gặp gỡ ông “Phạm Ngọc Khanh” là cựu chiến binh quân y trong thời kì chống Mỹ tại Quãng Nam- Đà Nẵng năm ấy .Cựu quân y Phạm Ngọc Khanh người từng tham gia cứu trợtrong những năm kháng chiến chống Mỹ Ông sinh năm 1951,quê tại thôn Nam Vượng nay thuộc xã Vạn Lộc –Thanh Hóa ,ông là người từng phục vụ trong trong ngành quân y của quân đội trong cuộc kháng chiến chống Mỹ vào những năm 1971-1976. Ông là lực lượng đặc biệt bởi vừa mang phẩm chất của người lính ,vừa có chuyên môn y khoa ,đã trực tiếp tham gia chăm sóc ,cứu chữa thương binh, bệnh binh trong chiến tranh và trong những nhiệm vụ quốc phòng. Ông học tập Miền Nam và được điều đi ra Quảng Nam – Đà Nẵng để thực hiện trọng trách của một người dân Việt Nam khi đất nước đang gặp khó khăn . Nhớ về thời gian khi ông được lệnh từ Tổ Quốc, ông cảm thấy tự hào khi được bổ nhận nhiệm vụ cao cả ấy và vô cùng vinh dự khi được tham gia kháng chiến , hy sinh vì đất nước, có thể dâng hiến tuổi trẻ của mình cho đất nước. Để tuổi trẻ của ông không bị lãng phí, góp chút sức trẻ của mình cho Tổ Quốc và sau này khi về già ông có thể kể lại cho con cháu của mình về những năm tháng chiến dịch khốc liệt . Ông đã kể với chúng tôi rằng “ Dưới bom đạn khốc liệt của thời chiến, người lính quân y lặng lẽ bước đi giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Chúng tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng mỗi nhịp tim ngừng đập, mỗi hơi thở yếu ớt của đồng đội đều khiến tim mình thắt lại. Trong những căn hầm dã chiến ẩm ướt, ánh đèn dầu leo lét soi lên những vết thương chằng chịt, chúng tôi hiểu rằng từng phút giây đều quý giá hơn vàng. Không có đủ thuốc men, không có điều kiện đầy đủ, chỉ có đôi tay run run vì mệt mỏi và một niềm tin bền bỉ: còn người là còn cứu. Có những đêm trắng không ngủ, nghe tiếng pháo nổ dội vào ngực, tôi vẫn phải mỉm cười để trấn an thương binh, nói với họ rằng ngày mai sẽ ổn thôi. Chính sự kiên cường của những người lính nơi tuyến đầu đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi vượt qua nỗi sợ hãi. Là quân y, chúng tôi học cách nén đau thương vào lòng, gạt nước mắt để giữ vững tinh thần. Bởi trong chiến tranh, cứu được một mạng người không chỉ là bổn phận, mà còn là lời thề với Tổ quốc, với lương tâm và với tình đồng đội thiêng liêng.” “ Vì nước quên thân, vì dân phục vụ” Chỉ là một câu khẩu hiệu nhưng gói trọn tinh thần của một thế hệ biểu hiện cho lòng dũng cảm , sự tận tụy thầm lặng của các chiến sĩ trên mọi mặt trận . Thể hiện ý chí không ngại gian khổ ,nguy hiểm, sẵn sàng cống hiến tất cả cho lợi ích chung, một tinh thần nhân nghĩa đáng tự hào của những con người đất Việt , luôn trong tư thế sẵn sàng vì dân vì nước tổ quốc gọi, thanh niên sẵn sàng . Bằng khen và huy chương hạng ba của cựu quân y Phạm Ngọc Khanh Trong những năm tháng kháng chiến gian khổ, lực lượng quân y đã âm thầm cống hiến, vượt qua bom đạn và thiếu thốn để cứu chữa thương bệnh binh, giữ vững sức khỏe cho bộ đội. Với tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái và sự kiên cường, nhiều cán bộ, chiến sĩ quân y đã được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba. Đây là phần thưởng cao quý, ghi nhận sự phục vụ lâu dài, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong điều kiện khắc nghiệt, đồng thời là biểu tượng của lòng trung thành, sự tận tụy và phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ áo trắng trên mặt trận không tiếng súng. Tôn vinh những đóng góp to lớn của các y bác sĩ, chiến sĩ quân y đã tận tâm cứu chữa, vượt qua gian khổ, hy sinh để giữ gìn lực lượng chiến đấu, góp phần vào thắng lợi chung . Phản án tinh thần dũng cảm, quên mình, không quản ngại hiểm nguy nơi tuyến lửa, sát cánh cùng bộ đội, thậm chí hy sinh tính mạng để cứu người. Minh chứng cho việc thực hiện tốt lời dạy "Người thầy thuốc giỏi đồng thời phải là như người mẹ hiền", "Bộ đội Cụ Hồ", thể hiện y đức và trách nhiệm cao cả. Là nguồn động viên tinh thần to lớn, giáo dục thế hệ sau về truyền thống "Quân y anh hùng", "Bộ đội Cụ Hồ", tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp y tế quân sự và dân y. Là niềm tự hào, sự công nhận chính thức cho những cống hiến của cá nhân, được lưu danh trong lịch sử, là tài sản tinh thần vô giá cho gia đình và hậu thế. Ông là một tấm gương sáng để đoàn viên,thanh niên noi theo Cha ông ta đã trải qua những năm tháng gian khổ, hy sinh để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Bài học lớn nhất mà các thế hệ đi trước muốn gửi gắm cho lớp trẻ hôm nay chính là phải biết trân trọng hòa bình, giữ gìn bản sắc dân tộc, sống có trách nhiệm với cộng đồng và đất nước. Thế hệ trẻ cần tiếp nối truyền thống kiên cường, đoàn kết, sáng tạo, biến khó khăn thành động lực, để xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, văn minh và hội nhập. Đó là cách sống xứng đáng với máu xương và công lao của cha ông. Đồng thời thế hệ trẻ này nay cần coi việc học là nhiệm vụ, biến kiến thức thành sức mạnh xây dựng đất nước. Mỗi hành động nhỏ hay lớn đều góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn. Chia sẻ vẻ đẹp văn hóa, tinh thần dân tộc đến bạn bè quốc tế. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp đẽ nhất, hãy sống sao cho đáng nhớ, để lại dấu ấn tốt đẹp cho đời.



