CỰU SĨ QUAN QUÂN ĐỘI LÝ VĂN TỊCH – NGƯỜI GIỮA ĐỜI THƯỜNG VẪN MANG TRÁI TIM NGƯỜI LÍNH
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng năm xưa chỉ còn vang vọng trong ký ức, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ thì chưa bao giờ phai nhạt trong con người cựu sĩ quan quân đội Lý Văn Tịch. Trở về quê hương sau ngày nghỉ hưu, ông không chọn cuộc sống an nhàn, mà tiếp tục một hành trình mới – hành trình cứu người bằng tấm lòng và tri thức dân gian.
Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng quê hương, ông Tịch sớm hiểu giá trị của những cây thuốc nam gắn bó với đời sống đồng bào. Trong những năm tháng quân ngũ, chứng kiến đồng đội bị thương, thiếu thốn thuốc men nơi chiến trường, ông càng ấp ủ ước mơ: sau này, nếu còn sức, sẽ học cách chữa bệnh để giúp dân, giúp người.
Giấc mơ ấy theo ông suốt những năm dài quân ngũ và trở thành hiện thực khi ông trở về quê. Không quản tuổi cao, ông lặn lội khắp các bản làng, tìm gặp những thầy lang già, học từng bài thuốc, từng cách nhận biết cây rừng. Ông ghi chép cẩn thận, thử nghiệm kiên trì, vừa học vừa rút kinh nghiệm, coi mỗi người bệnh là một bài học quý.
Dần dần, những bài thuốc nam của ông mang lại hiệu quả rõ rệt. Từ các bài thuốc điều trị viêm xoang, đến thuốc bó gãy xương, giúp liền xương nhanh, giảm đau, phục hồi vận động, ông đã giúp nhiều người trong vùng thoát khỏi bệnh tật, giảm bớt nỗi lo viện phí. Tiếng lành đồn xa, người dân tìm đến không chỉ vì thuốc hiệu nghiệm, mà còn vì tấm lòng tận tụy, nghĩa tình của người lính già.
Ở ông Lý Văn Tịch, người ta thấy rõ hình ảnh “Bộ đội Cụ Hồ” trong thời bình: giản dị, nhân ái, sống vì cộng đồng. Chiến trường xưa đã khép lại, nhưng một “mặt trận” mới lại mở ra – mặt trận chăm sóc sức khỏe nhân dân, nơi ông vẫn lặng thầm cống hiến, không cần huân chương, không cần danh hiệu.
Câu chuyện của cựu sĩ quan Lý Văn Tịch là minh chứng sống động rằng: thời hoa lửa có thể đã qua, nhưng ngọn lửa cống hiến của người lính thì vẫn cháy mãi trong đời thường, sưởi ấm những phận người bằng nghĩa tình và lòng nhân ái.



