Cứu sống thương binh là nhiệm vụ tối cao...
Cứu sống thương binh là nhiệm vụ tối cao...
Trong bối cảnh đất nước bị thu hẹp, chia cắt, kháng chiến chống Mỹ diễn ra gay go ác liệt, nhiều bác sĩ, sinh viên ngành y đã xung phong đi phục vụ chiến trường. Bác sĩ - Anh hùng Lực lưỡng vũ trang Nhân dân Lê Đính, nguyên Bí thư Đảng ủy Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 kể lại về những hồi ức về một thời đạn bom, máu lửa ác liệt nhất trong chiến tranh phá hoại của địch trên tuyến đường Trường Sơn.
|
Nhóm bác sĩ Đội điều trị 14 trong những năm tháng chiến tranh ác liệt |
Lúc đó Đội điều trị 14 - Đoàn 559, do bác sĩ Lê Đính làm đội trưởng đang chốt tại xã Hóa Tiến, Quảng Bình, gần khu vực trọng điểm. Quân số toàn đội ngày ấy khoảng 100 cán bộ, chiến sĩ, với tinh thần “một người làm việc bằng hai”, phục vụ thường xuyên từ 200 - 300 thương binh, bệnh binh, có thời kì đông lên tới 600 người.
“Có những đợt máy bay B52 rải thảm, đường tắc, thương binh, bệnh binh dồn lại tới 600 người, trong đó có 120 bệnh nhân nguy kịch. Toàn thể cán bộ, y, bác sĩ đã đứng cầm dao mổ suốt ba ngày, ba đêm cho tới khi hết thương binh chuyển về mới thôi.
Ngày đó, chúng tôi cũng có chế độ cấp phát thuốc theo tiêu chuẩn nhưng khi tiếp nhận nhiều thương binh, bệnh binh, tất cả đều nhường cơ số thuốc của mình cho họ. Chỉ có tình người mới giúp chúng tôi có nghị lực phi thường vượt qua gian khó”, ông Đính xúc động kể lại.
Trong giai đoạn địch đánh phá dữ dội suốt ngày đêm, tuyến đường bị tắc nghiêm trọng, không thể đưa thương, bệnh binh về trung tâm điều trị. Chưa kể trên đường đi, xe cứu thương bị trúng bom sẽ lại có thêm người bị thương, tổn thất người, xe, thuốc men.
Người bác sĩ đội trưởng can trường ấy đã họp bàn với chỉ huy đội, đề xuất cấp trên chia lực lượng của đội thành chín đội phẫu thuật chốt ngay tại các trọng điểm, áp sát bộ đội, tiếp cận nhanh chóng thương binh, xử lý các vết thương ngay tại trận trước khi chuyển về khu trung tâm.
|
Bệnh viện dã chiến trong những năm kháng chiến chống Mỹ |
Có lần bác sĩ Lê Ðính được lệnh hộ tống một số thương, bệnh binh đặc biệt ra tuyến sau. Khi phà vừa rời bến sông Gianh chưa xa thì đàn máy bay Mỹ lao đến, điên cuồng bắn phá, pháo sáng thả đầy trời. Ông cùng y tá Quyết tiêm thuốc giảm đau và an thần cho thương binh, cùng lái xe khiêng thương binh xuống gầm xe. Rồi cả ba người nằm đè lên chiến sĩ bị thương, tránh cho họ không bị thương thêm lần nữa.
Ngay cả đối với các thương binh Mỹ, các bác sĩ quân y cũng luôn cố gắng cứu sống tính mạng của họ. Trong những câu chuyện cứu sống lính Mỹ sau cánh rừng già của những bác sĩ quân y ấy ranh giới giữa ta và địch không còn là khoảng cách nữa mà chỉ còn là tình cảm của con người đối với nhau, của một người là bác sĩ cứu một người bệnh.





