Cựu Thanh niên xung phong

Cựu thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC Mười nữ thanh niên xung phong trên Ngã ba Đồng Lộc ấy không còn xa lạ với mỗi người chúng ta. Trong những người con gái ấy, có những người còn mới chỉ mười tám, đôi mươi với biết bao ước mơ và hoài bão còn dang dở, vậy mà họ lại chọn gác lại những mơ ước của bản thân mà hiến dâng sức trẻ cho nền hòa bình dân tộc, cho lá cờ đỏ sao vàng tự do bay trên bầu tranh biếc. “ Tiểu đội ta mười cô gái Tuổi chưa mười tám, đôi mươi Mà sao

Thái Nguyên07/04/2026Ngô Hà Trang (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC

Mười nữ thanh niên xung phong trên Ngã ba Đồng Lộc ấy không còn xa lạ với mỗi người chúng ta. Trong những người con gái ấy, có những người còn mới chỉ mười tám, đôi mươi với biết bao ước mơ và hoài bão còn dang dở, vậy mà họ lại chọn gác lại những mơ ước của bản thân mà hiến dâng sức trẻ cho nền hòa bình dân tộc, cho lá cờ đỏ sao vàng tự do bay trên bầu tranh biếc.

“ Tiểu đội ta mười cô gái

Tuổi chưa mười tám, đôi mươi

Mà sao dũng cảm tuyệt vời

Các em đứng giữa trời chiến tranh”.

(Trích Viếng em, Bùi Văn Đồng)

Trong suốt giai đoạn từ 1964 đến 1972, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu sinh tử, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và lửa, đặc biệt là vào năm 1968 định mệnh. Theo hồi tưởng của ông Vũ Trọng Kim (nguyên Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn, Chủ tịch Hội Cựu TNXP Việt Nam), không quân Mỹ đã tập trung hỏa lực hòng bẻ gãy tuyến huyết mạch chi viện cho miền Nam. Chỉ tính riêng 240 ngày đêm (từ tháng 4 đến tháng 10 năm 1968), nơi đây đã hứng chịu hơn 2.000 trận oanh tạc với gần 50.000 quả bom các loại. Với mật độ tàn phá khủng khiếp — bình quân mỗi mét vuông đất phải gánh chịu hơn 3 quả bom tấn — Đồng Lộc khi ấy không chỉ là một nút giao thông, mà đã trở thành một "tọa độ chết" đúng nghĩa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc

Giữa tâm bão đạn lạc ấy, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 đã tạc vào lịch sử một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm. Đó là mười cô gái trẻ, mười đóa hoa đang độ thanh xuân rực rỡ nhất: từ chị tiểu đội trưởng Võ Thị Tần, tiểu đội phó Hồ Thị Cúc mới 24 tuổi, cho đến em út Võ Thị Hà chỉ vừa tròn đôi mươi (17 tuổi). Họ cùng với hơn 4.000 liệt sĩ khác đã vĩnh viễn nằm lại dọc cung đường huyền thoại này. Sự lạc quan của họ giữa lằn ranh sinh tử là điều khiến hậu thế không khỏi nghiêng mình. Trong bức thư gửi mẹ, chị Võ Thị Tần đã viết bằng những dòng chữ đầy nghị lực và yêu đời:
"Mẹ ơi, chúng con vui lắm! Ban đêm chúng nó thả pháo sáng như thắp đèn cho chúng con làm đường, ban ngày bom nổ cá chết nhiều, chúng con lại có thêm thức ăn cải thiện bữa cơm. Bom đạn kẻ thù có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không bao giờ lay chuyển được trái tim chúng con..."

Lời nhắn nhủ xin mẹ thêm ít giấy viết thư và nỗi nhớ nhà đau đáu của người con gái 24 tuổi ấy càng tô đậm thêm vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, kiên cường của những người con quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Chiến tranh qua đi, "tọa độ chết" năm nào nay đã thay da đổi thịt. Màu xanh của sự sống đã che phủ những hố bom xưa, nhường chỗ cho những cung đường hiện đại và bình yên. Thế nhưng, dù thời gian có phủ bụi lên những ngã ba cuộc đời, cái tên Đồng Lộc vẫn mãi là một vết son chói lọi trong tâm khảm mỗi người Việt. Những vần thơ, tiếng hát và những nén tâm hương dâng lên hương linh 10 cô gái cùng các anh hùng liệt sĩ không chỉ là sự tri ân, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi đứng trước tượng đài các chị, sẽ tiếp nối ngọn lửa nhiệt huyết ấy, biến những ước mơ còn dang dở của các tiền bối thành hành động dựng xây đất nước, để tinh thần xung phong, ý chí quật cường của thế hệ cha anh mãi trường tồn cùng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn