Cựu thanh niên xung phong
Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tiếng bom đạn còn xé toạc bầu trời, có một thế hệ thanh niên đã gác lại tuổi trẻ, ước mơ riêng để lên đường vì Tổ quốc. Trong số họ có bà Nguyễn Thị Lan, một cựu thanh niên xung phong mà tôi may mắn được nghe kể chuyện qua lời của bà.
Năm ấy, bà Lan mới tròn mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Không son phấn, không váy áo, bà khoác lên mình bộ quần áo màu xanh bạc màu, theo đoàn thanh niên xung phong ra tuyến lửa. Công việc của bà và đồng đội là mở đường, tải lương, dẫn xe qua trọng điểm bom đạn. Mỗi bước chân đi qua đều có thể đối mặt với hiểm nguy, nhưng không ai chùn bước.
Bà kể, có những đêm mưa rừng lạnh buốt, cả đội phải nằm sát vào vách núi để tránh bom. Có những ngày đói đến lả người, chỉ chia nhau từng nắm cơm khô. Nhưng trên gương mặt ai cũng ánh lên niềm tin: con đường hôm nay mở ra là con đường cho độc lập, tự do mai sau.
Chiến tranh kết thúc, bà Lan trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể và cả những ký ức không thể nào quên. Bà không coi mình là anh hùng, chỉ lặng lẽ sống, lao động và dõi theo từng bước đi của đất nước trong hòa bình. Với bà, phần thưởng lớn nhất chính là được nhìn thấy thế hệ trẻ hôm nay học tập, vui chơi dưới bầu trời không còn bom rơi đạn nổ.
Câu chuyện của bà Lan – một cựu thanh niên xung phong – là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng mà cao cả của thế hệ đi trước. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người ấy sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.


