Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh niên xung phong (Đại đội 552, Tổng đội 55 - Tuyến đường 15A)

Bài viết là dòng hồi ức của bà Nguyễn Thị Xuân về những năm tháng thanh xuân cống hiến trên tuyến đường huyết mạch miền Trung. Qua lời kể của người trong cuộc, chúng ta thấy hiện lên hình ảnh những cô gái mở đường can trường, lạc quan, dùng ý chí sắt đá để nối liền mạch máu giao thông cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Vĩnh Long11/08/2026Liên chi đoàn Khoa Ô Tô và Năng Lượng (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu: Người giữ lửa thời gian

Trong căn nhà nhỏ nằm cuối con phố yên tĩnh, bà Nguyễn Thị Xuân đón tôi bằng một nụ cười hiền hậu. Trên đôi tay gầy guộc đã hằn lên những vết đồi mồi của thời gian, bà nâng niu cuốn album ảnh đen trắng – báu vật duy nhất còn sót lại từ thời bom đạn. Bà bảo: "Đời người như bóng câu qua cửa sổ, nhưng những năm tháng ở rừng, bà chưa bao giờ quên dù chỉ là một tiếng chim rừng hay mùi đất khét sau trận bom."

Tiếng gọi của con tim mười tám

Năm 1967, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Xuân vừa tròn 17 tuổi. Nghe theo tiếng gọi "Ba sẵn sàng", bà giấu gia đình, khai tăng thêm một tuổi để đủ điều kiện lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, hành trang chỉ có vài bộ quần áo lao động, một chiếc sào nứa và trái tim hừng hực lửa tự do.

Bà kể, ngày ra đi, cả làng tiễn chân ra tận đầu cầu. Không có nước mắt, chỉ có tiếng hát và những cái nắm tay thật chặt. "Lúc đó chẳng ai nghĩ đến cái chết, chỉ sợ không được đi, sợ không được đóng góp sức mình cho Tổ quốc," bà nhớ lại với ánh mắt lấp lánh niềm tự hào.

Những đêm trắng bên "tọa độ lửa"

Đơn vị của bà được điều động về tuyến đường 15A – một trong những mục tiêu đánh phá trọng điểm của không quân Mỹ. Nhiệm vụ của những cô gái TNXP là đảm bảo thông đường cho xe ra tiền tuyến. Khi máy bay địch vừa rút đi, khói bom còn chưa kịp tan, các cô gái đã lao ra với cuốc, xẻng và cả đôi tay trần để san lấp hố bom.

Có những đêm trắng, dưới ánh sáng của pháo sáng địch, các bà biến mình thành những "cọc tiêu sống". Trong bộ quần áo trắng hoặc dùng những tấm vải sáng màu, các cô gái đứng sát mép hố bom, hướng dẫn đoàn xe vận tải vượt qua khúc cua nguy hiểm. "Đất đá bắn lên đầu, mùi thuốc súng nồng nặc đến khó thở, nhưng nhìn thấy đoàn xe 'không kính' nối đuôi nhau ra tiền tuyến, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến hết," bà Xuân chia sẻ.

Tình đồng đội giữa lằn ranh sinh tử

Giữa sự khốc liệt của chiến trường, tình đồng đội chính là liều thuốc quý giá nhất. Bà Xuân xúc động kể về những lần chia nhau mẩu lương khô quá hạn, những lúc nhường nhau bát nước suối trong hay những đêm nằm ép sát vào nhau trong hầm chữ A để tránh rét.

Đau thương nhất là những lần phải tiễn biệt đồng đội. Bà vẫn nhớ như in trận bom năm 1968, một người bạn thân nhất của bà đã hy sinh ngay trước mắt khi đang làm nhiệm vụ. Không có quan tài, không có hoa tươi, các bà chỉ biết đắp lên mộ bạn nắm đất đỏ Trường Sơn và hứa sẽ sống tiếp cả phần của người nằm lại. Những mất mát ấy không làm họ lùi bước, mà càng hun đúc thêm lòng căm thù và quyết tâm sắt đá.

Vẻ đẹp của "những bông hoa trên đá"

Dù sống trong hang đá, ăn cơm vắt muối mè, nhưng tâm hồn những cô gái TNXP vẫn vô cùng lãng mạn. Bà kể, mỗi khi ngớt tiếng bom, các cô lại rủ nhau ra suối gội đầu bằng lá chanh, lá sả rừng. Tiếng hát luôn vang lên giữa đại ngàn để át đi tiếng bom. Họ mơ về ngày hòa bình, mơ về mái trường, về người yêu nơi quê nhà. Đó là vẻ đẹp của sự lạc quan, một tinh thần thép ẩn sau những hình hài mảnh mai, sương gió.

Kết bài: Lời gửi gắm cho thế hệ mai sau

Chiến tranh lùi xa, bà Xuân trở về với đời thường, mang theo những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng với bà, những năm tháng TNXP là quãng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất của đời người.

Chia tay bà, tôi cứ ám ảnh mãi câu nói: "Thế hệ các cháu bây giờ có điều kiện học tập, có hòa bình, hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại dưới cánh rừng kia." Bài viết này không chỉ là một bài tập lớn, mà là nén tâm nhang, là lời tri ân gửi đến bà và thế hệ những người anh hùng đã dâng hiến thanh xuân cho dáng


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn