Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh niên xung phong

Bài viết ghi lại những cảm nhận của tôi sau khi trò chuyện và lắng nghe câu chuyện của bà - một cựu thanh niên xung phong. Qua ký ức của bà, tôi hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước và thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bắc Ninh22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc sống thường ngày, bà tôi luôn là người hiền hậu và giản dị. Từ nhỏ, tôi chỉ biết bà là người phụ nữ tảo tần, luôn quan tâm đến con cháu. Nhưng chỉ đến khi có dịp ngồi lại và lắng nghe bà kể về quá khứ, tôi mới hiểu rằng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh — một thời mà bà đã sống và cống hiến với vai trò thanh niên xung phong.

Buổi trò chuyện với bà diễn ra rất nhẹ nhàng, nhưng càng nghe, tôi càng xúc động. Bà kể rằng khi tham gia lực lượng thanh niên xung phong, bà còn rất trẻ, gần bằng tuổi tôi bây giờ. Khi ấy, bà cùng nhiều thanh niên khác lên đường với một suy nghĩ rất giản đơn: muốn góp sức cho đất nước. Bà nói rằng lúc đó ai cũng có ước mơ riêng, nhưng tất cả đều sẵn sàng gác lại để đi đến những nơi cần mình nhất.

Qua lời bà kể, tôi hình dung được những ngày tháng gian khổ mà bà đã trải qua. Công việc chủ yếu của bà là tham gia mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển vật tư. Đó là những công việc nặng nhọc, luôn phải làm trong điều kiện thiếu thốn và nguy hiểm. Bà kể có những ngày làm việc suốt nhiều giờ liền, mệt nhưng không ai bỏ cuộc vì ai cũng hiểu công việc của mình rất quan trọng.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bà kể về nỗi nhớ gia đình. Trong chiến tranh, việc liên lạc rất khó khăn, có khi rất lâu mới nhận được tin từ người thân. Thế nhưng, bà và đồng đội luôn động viên nhau cố gắng, bởi họ tin rằng sự hy sinh của mình sẽ góp phần mang lại hòa bình. Tôi nhận ra đằng sau sự kiên cường ấy là một nghị lực phi thường.

Không chỉ có gian khổ, bà cũng nhớ về những kỷ niệm đẹp. Bà kể rằng trong những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, mọi người thường trò chuyện, hát cho nhau nghe để quên đi mệt mỏi. Chính tình đồng đội và sự sẻ chia đã giúp họ vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất. Khi kể đến đây, ánh mắt bà ánh lên niềm xúc động xen lẫn tự hào.

Tôi hỏi bà có bao giờ hối tiếc vì đã dành cả tuổi trẻ cho những năm tháng ấy không. Bà chỉ mỉm cười và nói rằng đó là quãng thời gian ý nghĩa nhất trong cuộc đời bà. Với bà, được góp sức cho đất nước là niềm tự hào, dù phải trải qua nhiều vất vả. Câu trả lời ấy khiến tôi thật sự xúc động và càng thêm kính trọng bà hơn.

Sau buổi trò chuyện, tôi nhận ra rằng lịch sử không hề xa xôi. Lịch sử chính là những câu chuyện của bà, của những con người bình dị nhưng đã làm nên những điều lớn lao. Nhờ bà, tôi hiểu rõ hơn rằng cuộc sống yên bình hôm nay là kết quả của rất nhiều sự hy sinh thầm lặng.

Cuộc trò chuyện ấy cũng khiến tôi suy nghĩ nhiều về trách nhiệm của bản thân. Tôi may mắn được sống trong thời bình, được học tập và theo đuổi ước mơ. Vì thế, tôi cần cố gắng nhiều hơn, sống có ích hơn để không phụ sự hy sinh của thế hệ đi trước — trong đó có bà của tôi.

Khép lại câu chuyện, tôi cảm thấy biết ơn và tự hào khi trong gia đình mình có một người từng góp phần cho lịch sử. Với tôi, bà không chỉ là người thân yêu, mà còn là một nhân chứng sống của “thời hoa lửa”. Những câu chuyện của bà sẽ luôn là nguồn động lực để tôi sống tốt hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn