Cựu thanh niên xung phong gia nhập Công An Vũ Trang bảo vệ tổ quốc
Người Lính thanh niên xung phong tham gia lực lượng công an vũ trang bảo vệ tổ quốc
Tôi sinh năm 1952, lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi trẻ của chúng tôi khi ấy không có nhiều lựa chọn cho riêng mình, mà chỉ có một con đường chung: xung phong vì Tổ quốc. Chính từ khát vọng ấy, tôi đã bước vào hành trình không thể nào quên của đời mình.
Năm 1971, tôi tình nguyện trở thành Thanh niên xung phong, rồi sau đó gia nhập lực lượng Công an vũ trang. Ngày khoác lên mình bộ quân phục, trong tôi là niềm tự hào xen lẫn lo lắng, nhưng trên tất cả là ý chí sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tôi được biên chế và đóng quân tại Cục Hậu cần – Công an vũ trang. Công việc của chúng tôi tuy không trực tiếp nơi mũi súng tiền tuyến, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng quan trọng: bảo đảm lương thực, quân trang, trang bị và điều kiện sinh hoạt cho cán bộ, chiến sỹ đang ngày đêm làm nhiệm vụ. Giữa bom đạn, thiếu thốn và gian khổ, mỗi chuyến vận chuyển, mỗi phần việc hậu cần đều tiềm ẩn hiểm nguy.
Có những ngày hành quân dài, có những đêm thức trắng hoàn thành nhiệm vụ, có lúc tưởng chừng không thể vượt qua vì mệt mỏi và căng thẳng. Nhưng chính tinh thần Thanh niên xung phong và tình đồng chí, đồng đội đã giúp tôi đứng vững. Chúng tôi động viên nhau rằng: hậu phương vững thì tiền tuyến mới mạnh, và công việc thầm lặng của mình cũng là một phần của chiến thắng.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, niềm vui vỡ òa trong tim tôi và đồng đội. Nhưng nhiệm vụ của người chiến sỹ Công an vũ trang vẫn tiếp tục. Tôi ở lại đơn vị, tiếp tục công tác tại Cục Hậu cần trong những năm đầu hòa bình, góp phần giữ vững ổn định, bảo đảm đời sống và sức chiến đấu của lực lượng.
Sau sáu năm phục vụ (1971 – 1977), tôi xuất ngũ, trở về quê hương. Rời quân ngũ, nhưng tinh thần người lính, tinh thần Thanh niên xung phong vẫn theo tôi suốt cuộc đời: sống giản dị, trách nhiệm, nghĩa tình và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn coi những năm tháng trong lực lượng Công an vũ trang là bông hoa lửa rực sáng nhất của tuổi trẻ – ngọn lửa được thắp lên từ lý tưởng, từ hy sinh thầm lặng và từ niềm tin sắt son vào Tổ quốc.
Hoa lửa năm xưa vẫn cháy trong tim tôi,
soi sáng từng bước đi của cuộc đời,
và nhắc nhở tôi mãi tự hào vì đã sống
một thời thanh xuân không uổng phí.



