CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG LÊ THỊ LAN
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt trên mảnh đất Quảng Trị, nơi từng tấc đất đều thấm đẫm bom đạn và máu xương, có biết bao thanh niên đã gác lại tuổi trẻ để lên đường phục vụ Tổ quốc. Bà Lê Thị Lan, cựu thanh niên xung phong ở huyện Triệu Phong, là một trong những con người bình dị nhưng đã có những năm tháng sống và chiến đấu đầy quả cảm nơi tuyến lửa miền Trung.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, bà Lan lớn lên giữa thời kỳ chiến tranh ngày càng ác liệt. Năm 1969, khi vừa bước sang tuổi 19, bà tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong với mong muốn góp sức bảo vệ quê hương. Thời điểm đó, Quảng Trị là chiến trường ác liệt bậc nhất cả nước, ngày đêm phải hứng chịu bom đạn từ máy bay và pháo kích.
Nhiệm vụ của đơn vị bà là vận chuyển lương thực, thuốc men và dẫn đường cho bộ đội qua các tuyến đường nguy hiểm. Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Những cô gái tuổi đôi mươi phải mang trên vai những bao gạo nặng hàng chục ký, lội suối, băng rừng suốt nhiều giờ đồng hồ. Có những hôm mưa lớn, đường trơn trượt, cả đoàn phải dìu nhau đi trong bóng tối.
Bà Lan vẫn nhớ như in những lần đối mặt với bom đạn. Một đêm giữa năm 1972, khi đang cùng đồng đội chuyển hàng gần khu vực Thành Cổ Quảng Trị thì máy bay địch bất ngờ thả pháo sáng rồi dội bom xuống khu vực. Cả đơn vị phải lao xuống giao thông hào để trú ẩn. Sau trận bom, nhiều đoạn đường bị phá hủy hoàn toàn, khói bụi phủ kín cả cánh rừng. Dù sợ hãi, bà và đồng đội vẫn nhanh chóng quay lại thu gom hàng hóa còn sót lại để tiếp tục nhiệm vụ.
Trong chiến tranh, điều khiến bà đau lòng nhất là sự hy sinh của nhiều đồng đội thân thiết. Có người hôm trước còn cùng nhau gùi hàng, chia nhau từng ngụm nước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những mất mát ấy trở thành ký ức không thể nào quên đối với người cựu thanh niên xung phong năm nào.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Lan trở về quê hương với sức khỏe giảm sút vì những năm tháng sống giữa bom đạn và thiếu thốn. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng bà vẫn cần cù lao động, nuôi các con ăn học trưởng thành. Dù cuộc sống không dư dả, bà luôn giữ tinh thần lạc quan và tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho hòa bình hôm nay.
Hiện nay, ở tuổi ngoài 70, bà Lan vẫn thường tham gia các hoạt động tri ân cựu thanh niên xung phong tại địa phương. Mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, những ký ức năm xưa lại ùa về với niềm xúc động sâu sắc. Với bà, quãng đời thanh xuân nơi chiến trường tuy gian khổ nhưng là khoảng thời gian đáng nhớ và thiêng liêng nhất.
Câu chuyện của bà Lê Thị Lan là hình ảnh tiêu biểu cho thế hệ thanh niên Quảng Trị đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập dân tộc. Những con người bình dị ấy mãi là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến cho các thế hệ hôm nay noi theo.


