Cựu thanh niên xung phong Lê Thị Sen
Lê Thị Sen – cô gái xứ Thanh năm nào – đã gửi lại một phần tuổi xuân của mình trên tuyến đường Trường Sơn.
THỜI HOA LỬA – CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG LÊ THỊ SEN
Từ cô gái xứ Thanh đến những năm tháng trên tuyến đường Trường Sơn
Năm 1953, tại Hoằng Quỳ, Hoằng Hóa, Thanh Hóa, cô gái Lê Thị Sen cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ của Sen lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều biến động. Và khi bước vào tuổi thanh xuân, lịch sử đã gọi những người trẻ như cô lên đường.
Ngày 14 tháng 4 năm 1971, khi vừa bước vào tuổi mười tám, Lê Thị Sen tham gia lực lượng Thanh niên xung phong tại Quảng Bình. Bà được biên chế vào C751 – D672 – E67, thuộc Đoàn 559, lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Đó là những năm tháng mà Trường Sơn không chỉ có núi cao, vực sâu và những cánh rừng hun hút. Trên những cung đường ấy còn có bom đạn, khói lửa và những đoàn xe ngày đêm vận chuyển người, lương thực, vũ khí vào chiến trường.
Với những cô gái thanh niên xung phong, chiến trường không phải là nơi của những điều lãng mạn.
Đó là những ngày sống giữa thiếu thốn.
Là những đêm ngủ vội giữa rừng.
Là những lần nghe tiếng máy bay vọng từ xa và lập tức chuẩn bị cho nhiệm vụ.
Là những cung đường phải được giữ thông trong mọi hoàn cảnh.
Và trên hết, đó là những ngày tuổi trẻ được đặt bên cạnh hai chữ Tổ quốc.
Lê Thị Sen khi ấy cũng chỉ là một cô gái rất trẻ.
Có thể trong hành trang ngày lên đường vẫn còn những nỗi nhớ quê nhà, nhớ cha mẹ, nhớ những người thân yêu. Nhưng phía trước là nhiệm vụ, còn sau lưng là quê hương.
Những người trẻ thời ấy thường không có nhiều thời gian để nghĩ về sự hy sinh của mình.
Họ chỉ biết đồng đội đang cần mình.
Con đường đang cần mình.
Những đoàn xe đang cần con đường ấy.
Và thế là họ tiếp tục.
Trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi mét đường được giữ thông đều có ý nghĩa đối với chiến trường. Một hố bom được san lấp, một đoạn đường được sửa chữa, một chuyến hàng được đưa qua an toàn... tất cả đều góp phần bảo đảm cho mạch vận chuyển không bị đứt gãy.
Những công việc ấy đôi khi không xuất hiện trong những bản tin chiến thắng.
Nhưng chính từ những công việc thầm lặng đó, sức mạnh của hậu phương được nối dài tới tiền tuyến.
Lê Thị Sen đã trải qua những năm tháng tuổi trẻ của mình trong môi trường như thế.
Từ tháng 4 năm 1971 đến tháng 4 năm 1974, gần ba năm tuổi xuân của bà gắn với lực lượng TNXP trên tuyến đường Trường Sơn.
Gần ba năm có thể không dài nếu đặt cạnh một đời người.
Nhưng với một cô gái mười tám tuổi, đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
Đó là khoảng thời gian mà nhiều người cùng thế hệ đang ngồi trên ghế nhà trường, đang sống bên gia đình, đang bắt đầu nghĩ về tương lai.
Còn Lê Thị Sen và những người đồng đội đã chọn một con đường khác.
Con đường đi qua bom đạn.
Con đường đi qua những cánh rừng Trường Sơn.
Con đường hướng về ngày đất nước hòa bình.
Rồi tháng 4 năm 1974, Lê Thị Sen hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê Thanh Hóa.
Nhưng cuộc đời bà không dừng lại ở đó.
Sau khi trở về địa phương, bà tiếp tục học tập. Từ năm 1975 đến năm 1977, bà theo học tại Trường Trung cấp Y Dược Hà Giang. Sau đó, bà công tác và sinh sống tại huyện Hoàng Su Phì, Hà Giang từ năm 1977 đến năm 2004. Từ năm 2004, bà nghỉ hưu và tiếp tục sinh sống tại Hoàng Su Phì, nay thuộc tỉnh Tuyên Quang.
Một cô gái xứ Thanh năm nào đã đi qua chiến tranh để rồi dành phần đời sau đó cho công việc và cuộc sống nơi miền núi phía Bắc.
Thời gian trôi đi.
Những con đường năm xưa đã đổi khác.
Những cánh rừng Trường Sơn vẫn xanh.
Đất nước đã bước sang một thời kỳ mới.
Nhưng ký ức về những năm tháng thanh niên xung phong vẫn còn đó.
Năm 2026, hồ sơ của bà Lê Thị Sen được UBND xã Hoàng Su Phì công khai để đề nghị xét tặng Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang. Đó là sự ghi nhận đối với một phần tuổi trẻ mà bà đã dành cho nhiệm vụ trong những năm kháng chiến.
Có lẽ điều đáng quý nhất trong câu chuyện của Lê Thị Sen không nằm ở những lời ca ngợi lớn lao.
Mà nằm ở một sự thật rất giản dị:
Khi đất nước cần, bà đã lên đường.
Khi còn rất trẻ, bà đã đặt tuổi xuân của mình vào những cung đường chiến tranh.
Và khi chiến tranh đi qua, bà lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục học tập, làm việc và xây dựng cuộc sống.
Những người như Lê Thị Sen chính là một phần ký ức của thế hệ thanh niên xung phong.
Họ không phải ai cũng có tên trong những trang sử lớn.
Nhưng từng người đã góp một phần tuổi trẻ để viết nên lịch sử.
Hôm nay, khi nhìn lại những năm tháng ấy, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau những con đường bình yên hôm nay là những bước chân của biết bao người trẻ từng đi qua bom đạn.
Đằng sau những ngày tháng thanh bình là những năm tháng họ đã sống bằng lòng dũng cảm, trách nhiệm và niềm tin.
Lê Thị Sen – cô gái xứ Thanh năm nào – đã gửi lại một phần tuổi xuân của mình trên tuyến đường Trường Sơn.
Và câu chuyện của bà nhắc thế hệ hôm nay rằng:
Có những tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh để đất nước có được những ngày bình yên.
Đó chính là một phần ký ức không thể phai mờ của thời hoa lửa.



