Cựu thanh niên xung phong Lê Thị Trắc
Bà được biên chế vào Đại đội C112, thuộc Đội N121, trực thuộc Ban Giao thông P31. Đây là đơn vị TNXP kiên cường nhận nhiệm vụ bám trụ tại các cung đường tuyến lửa khốc liệt miền Trung, gánh vác sứ mệnh bảo đảm giao thông, san lấp hố bom, mở đường cho những đoàn xe chở hàng và quân nhu ra trận hướng về miền Nam.
Cựu thanh niên xung phong Lê Thị Trắc
Lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) chống Mỹ cứu nước là biểu tượng vĩ đại của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, nơi "tiếng hát át tiếng bom" vang lên giữa những tọa độ chết. Trong những trang sử oanh liệt ấy, câu chuyện thời hoa lửa về nữ cựu TNXP Lê Thị Trắc (sinh năm 1942), thuộc đơn vị C112 - N121 - P31, quê ở huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa, là một bản hùng ca đầy xúc động của một đóa hoa thép dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho mạch máu giao thông của Tổ quốc.
Dưới đây là hành trình đầy gian khổ, hy sinh nhưng vô cùng kiên cường của bà:
1. Tuổi thanh xuân bước vào tuyến lửa miền Trung
Sinh năm 1942 trên mảnh đất Nông Cống, Thanh Hóa giàu truyền thống cách mạng, cô gái Lê Thị Trắc lớn lên khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào những giai đoạn thử thách gay gắt. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà gác lại những dự định cá nhân, tạm biệt lũy tre làng và dòng sông Yên hiền hòa để viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP.
Bà được biên chế vào Đại đội C112, thuộc Đội N121, trực thuộc Ban Giao thông P31. Đây là đơn vị TNXP kiên cường nhận nhiệm vụ bám trụ tại các cung đường tuyến lửa khốc liệt miền Trung, gánh vác sứ mệnh bảo đảm giao thông, san lấp hố bom, mở đường cho những đoàn xe chở hàng và quân nhu ra trận hướng về miền Nam.
2. Sống giữa "tọa độ chết" – Gan góc bám đường phá bom
Đơn vị C112 - N121 của bà được điều động vào các cung đường trọng điểm, những nơi giặc Mỹ điên cuồng trút hàng vạn tấn bom đạn pháo bầy hòng chặt đứt mạch máu chi viện từ hậu phương vào tiền tuyến.
Nếm mật nằm gai nơi tuyến đầu: Đón nhận nữ TNXP Lê Thị Trắc là những ngày tháng "sống trong hầm, đi trong bom đạn". Ban ngày giặc đánh phá, ban đêm bà cùng các đồng đội trong đại đội lại lập tức lao ra mặt đường dưới ánh sáng lập lòe của bom đạn và đèn dù của địch. Tay cuốc, tay xẻng, họ khẩn trương san lấp hố bom, bạt taluy, phá đá mở đường để kịp thông xe trước khi trời sáng.
Tinh thần thép trước hiểm nguy: Ở các tọa độ lửa, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc. Nhiều đợt bom nổ ngay sát trận địa hất tung đất đá lấp lửng cả công sự, nhưng cứ ngớt tiếng bom, bà Trắc và đồng đội lại gạt bùn đất đứng dậy, kiên cường bám trụ mặt đường. Bất kể gian khổ, đói khát, khẩu phần ăn nhiều khi chỉ là vắt cơm trộn sắn lùi và rau rừng nấu vội, tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc" vẫn luôn rực cháy.
3. Tình đồng chí sưởi ấm những đêm rừng đại ngàn
Đối với bà Lê Thị Trắc, mảnh ký ức sâu đậm và xúc động nhất của tuổi trẻ chính là tình đồng đội dưới mái lán tranh rách nát giữa rừng sâu. Những đêm đông lạnh giá nơi đại ngàn, các cô gái quê Nông Cống lại ôm nhau sưởi ấm, chia nhau từng hớp nước suối quý giá, nhường nhau viên thuốc xuyên tâm liên khi lên cơn sốt rét rừng hành hạ và cùng nhau cất cao tiếng hát để át đi tiếng gầm rú của máy bay địch.
Nhiều người đồng đội, đồng chí gắn bó như ruột thịt trong đơn vị C112 - N121 đã vĩnh viễn nằm lại bên những rặng núi, những khúc cua khói bom cày xới khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh anh dũng của họ là nỗi đau thắt lòng, nhưng cũng là động lực thép để bà tiếp tục kiên cường bám trụ mặt đường, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ chi viện cho tiền tuyến vĩ đại.
4. Giữ trọn phẩm chất đóa hoa thép giữa thời bình
Chiến tranh lùi xa, hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử của người thanh niên xung phong, bà Lê Thị Trắc trở về quê hương Nông Cống mang theo sương gió mặt trận và những ảnh hưởng sức khỏe sau những năm tháng nếm mật nằm gai.
Trở lại cuộc sống đời thường, phát huy phẩm chất cao đẹp của lực lượng TNXP, bà tích cực tham gia lao động sản xuất, gương mẫu trong các hoạt động của Hội cựu TNXP địa phương và luôn là chỗ dựa tinh thần, nuôi dạy con cháu thành tài. Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, câu chuyện về những ngày bám chốt san đường, bảo vệ mạch máu giao thông tại đơn vị C112 - N121 - P31 của bà vẫn luôn là ngọn lửa thiêng liêng, tiếp thêm niềm tự hào và ý chí vươn lên cho thế hệ trẻ Nông Cống hôm nay



