Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh niên xung phong Lê Văn Huỳnh

Anh ngã xuống vào ngày 2/1/1973 khi đang làm nhiệm vụ đưa hàng qua sông Thạch Hãn để tiếp tế cho chiến trường Thành cổ Quảng Trị, hưởng thọ 24 tuổi. Di vật: Lá thư dài 10 trang gửi cho vợ, mẹ và gia đình được viết bằng "dự cảm" phi thường trước lúc hy sinh đã trở thành một kỷ vật linh thiêng, hiện được trưng bày tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị.

Phú Thọ28/01/2026Hà Thanh Đạt (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Mai Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa tiếng bom gầm đạn rú của chiến tranh, tình yêu vẫn nảy nở như những nhành hoa dại bên miệng hố bom. Trong một căn hầm chữ A chật chội, ẩm ướt tại làng Vĩnh Linh, anh bạn cùng tiểu đội của tôi – một chàng thư sinh Thái Bình – đang cặm cụi viết thư cho người yêu. Ánh đèn dầu hỏa được chế từ vỏ quả lựu đạn tù mù, tỏa ra làn khói đen kịt bám đầy vào vách hầm và khuôn mặt anh.

Lá thư được viết trên mặt sau của một tờ giấy báo cũ. Từng dòng chữ nắn nót kể về những đêm hành quân dưới ánh sao, về nỗi nhớ những con phố thơm mùi hoa sữa, và hơn hết là lời hứa về một ngày hòa bình anh sẽ trở về cưới chị. Bất ngờ, một đợt pháo kích của địch dội xuống. Đất đá tràn vào cửa hầm, ánh đèn vụt tắt. Sau khi khói bụi lắng xuống, chúng tôi thấy anh vẫn ôm khư khư lá thư trong lòng ngực. Một góc giấy bị rách do mảnh pháo, nhưng những dòng chữ thì vẫn nguyên vẹn.

Bức thư ấy cuối cùng cũng được gửi đi qua một chuyến xe tải chở thương binh ra Bắc. Sau này tôi mới biết, lá thư ấy chính là động lực để người con gái ở quê nhà tình nguyện gia nhập đội thanh niên xung phong, quyết tâm đi tìm người yêu trên những nẻo đường chiến dịch. Tình yêu thời chiến không chỉ là tình cảm đôi lứa, mà là sức mạnh giúp con người vượt lên cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn