Cuộc gặp gỡ và giao lưu cùng với Đoàn xã Tam Bình, cô Phượng đã đưa mọi người trở về với những năm tháng không thể nào quên của thế hệ thanh niên một thời mang đầy nhiệt quyết với tinh thần yêu nước ấy. Giọng kể trầm ấm, ánh mắt đượm buồn của cô khiến cả chúng tôi lặng đi khi nghe về những ngày mưa bom, bão đạn, khi mà người con gái trẻ ấy sẵn sàng gác lại giấc mơ riêng để cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Cô kể về những buổi hành quân trong đêm để hỗ trợ tải đạn cho chiến trường, đôi chân lấm lem bùn đất, bữa cơm ăn vội để tranh thủ làm nhiệm vụ, mang trên người những viết thương bị pháo nổ trúng…, nhưng tất cả đều chan chứa niềm tin và lòng quyết tâm. “Ngày đó, tôi luôn cầu mong đất nước bình yên là tôi vui dù biết rằng khó khăn và thử thách luôn chờ đợi tôi phía trước”, cô nói với nụ cười chan chứa đầy tự hào. Những lời kể của cô như dòng ký ức ngày ấy tái hiện lại đầy sống động, giúp thế hệ trẻ hôm nay cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của người đi trước. Hình ảnh người con gái Thanh niên xung phong chỉ với 12 tuổi đầy kiên cường, giàu nghị lực như cô út Phượng không chỉ gợi lên lòng biết ơn sâu sắc, mà còn thắp lên trong tim mỗi đoàn viên, thanh niên ngọn lửa của lý tưởng, của khát vọng cống hiến và lòng yêu nước. Câu chuyện của cô đã gửi đến thế hệ hôm nay thông điệp thiết thực: “Tuổi trẻ đẹp nhất là khi biết sống hết mình vì Tổ quốc.” Qua câu chuyện của cô út Phượng như một ngọn đuốc truyền thêm niềm tin, động lực cho mỗi đoàn viên, thanh niên ngày nay phải cố gắng không ngừng học tập, rèn luyện, cống hiến để xứng đáng với những hy sinh của ông cha ta phải trải qua.
|