Cựu thanh niên xung phong- Nguyễn Thị Giàu
Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Giàu nay đã bước sang tuổi xế chiều, nhưng mỗi khi nhắc lại ngày đầu tham gia cách mạng, đôi mắt bà vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt. Bà kể, thuở ấy bà mới ngoài đôi mươi, xuất thân từ gia đình làm ruộng nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Khi nghe tin địa phương tuyển lực lượng thanh niên xung phong phục vụ kháng chiến, bà không do dự dù chỉ một phút. Buổi sáng lên đường, mái tóc thắt bím, chiếc áo bà ba cũ và đôi dép mòn là hành trang duy nhất, nhưng trong lòng lại đầy ắp niềm tin và khát vọng cống hiến.
Ngày đầu nhận nhiệm vụ, bà cùng đồng đội được phân công mở đường, chuyển lương thực và tải đạn cho bộ đội. Con đường rừng ẩm thấp, tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu khiến ai nấy đều rùng mình, nhưng bà Giàu bảo rằng nỗi sợ khi ấy chẳng bao giờ lớn hơn tinh thần quyết tâm. Bà nhớ rõ nhất khoảnh khắc cả đơn vị phải men theo bờ sông giữa đêm, nước dâng cao lạnh buốt; mỗi bước đi là một thử thách. Có lúc chân bà tê cứng, trượt ngã xuống bãi sình, nhưng nghĩ đến nhiệm vụ phía trước, bà lại gượng đứng dậy. Đồng đội lúc đó vừa dìu nhau đi, vừa động viên: “Ráng lên Giàu ơi, mình vì Tổ quốc mà!”
Những giờ phút nghỉ ngơi bên ánh đèn dầu leo lét cũng là kỷ niệm khắc sâu trong lòng bà. Ai nấy đều còn rất trẻ, nhưng nói chuyện với nhau bằng tinh thần của người lớn: bàn cách giữ đường, cách tránh bom, cách bảo vệ kho hàng. Có hôm mệt quá ngủ gục ngay trên bao gạo, vậy mà sáng ra vẫn tiếp tục công việc không một lời than vãn. Bà Giàu bảo rằng chính những ngày đầu gian khó ấy đã rèn cho bà ý chí thép, để suốt nhiều năm sau dù đối mặt hiểm nguy cũng không lùi bước.
Giờ đây, khi nhìn lại, bà nói điều khiến bà tự hào nhất không phải là những thành tích lớn lao, mà là tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước vô bờ của lớp thanh niên năm xưa. “Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường,” bà Giàu mỉm cười, giọng trầm nhưng đầy kiên nghị. Những ký ức ngày đầu ấy mãi là hành trang đẹp nhất của đời bà



