Cựu Thanh niên xung phong

Cựu Thanh Niên Xung Phong Nguyễn Thị Hòa

Quảng Trị20/08/2026Lê Văn Hưng (Đoàn UBND tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, trên mảnh đất Quảng Bình “hai giỏi”, lực lượng thanh niên xung phong đã góp phần quan trọng giữ vững huyết mạch giao thông chi viện cho miền Nam. Trong số đó, bà Nguyễn Thị Hòa, quê ở huyện Bố Trạch, là một cựu thanh niên xung phong tiêu biểu với cuộc đời gắn liền cùng những tháng ngày bom đạn ác liệt nơi tuyến lửa Trường Sơn.

Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bà Hòa tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong tỉnh Quảng Bình. Thời điểm ấy, chiến tranh leo thang dữ dội, quốc lộ 1A, đường 15 và các tuyến vận tải vào Nam liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá. Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và bảo đảm giao thông thông suốt tại khu vực trọng điểm Cổng Trời – Cha Lo.

Nhắc lại những ngày tháng ấy, bà Hòa vẫn không quên được cảnh “ban ngày tránh bom, ban đêm mở đường”. Có những đêm mưa rừng tầm tã, cả tiểu đội phải ngâm mình dưới bùn đất để lấp hố bom cho đoàn xe kịp qua trước khi trời sáng. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, vừa nghe tiếng còi báo động, mọi người lập tức lao xuống hầm trú ẩn. Khi bom vừa dứt, tất cả lại tiếp tục công việc như chưa có chuyện gì xảy ra.

Một kỷ niệm khiến bà nhớ mãi là vào cuối năm 1971, trong một trận bom dữ dội tại khu vực đường 20 Quyết Thắng, nhiều đoạn đường bị cày nát hoàn toàn. Đơn vị của bà phải làm việc liên tục suốt hai ngày đêm để thông tuyến. Khi đang cùng đồng đội kéo gỗ gia cố mặt đường, một quả bom nổ chậm phát nổ gần đó khiến ba người bị thương. Dù bản thân bị sức ép và xây xát nhiều nơi, bà vẫn cùng đồng đội đưa những người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Những năm chiến tranh, thiếu thốn đủ bề. Bữa cơm của thanh niên xung phong chỉ có sắn khô, rau rừng và chút muối vừng, nhưng ai cũng động viên nhau vượt qua gian khổ. Điều quý giá nhất với họ lúc ấy là niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Nhiều đồng đội của bà Hòa đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa Quảng Bình, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau ngày hòa bình lập lại, bà trở về quê hương, tiếp tục lao động sản xuất và xây dựng gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn do sức khỏe giảm sút bởi hậu quả chiến tranh, bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Những năm gần đây, bà tích cực tham gia các hoạt động của Hội cựu thanh niên xung phong địa phương, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ nghe về một thời tuổi trẻ cống hiến cho đất nước.

Giờ đây, ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng, nhưng ký ức về những năm tháng Trường Sơn vẫn còn nguyên trong tâm trí bà Nguyễn Thị Hòa. Đó không chỉ là ký ức về chiến tranh gian khổ, mà còn là niềm tự hào của một thế hệ thanh niên Quảng Bình đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn