Cựu chiến binh

Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Phượng

Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Phượng

Hải Phòng31/03/2026Đồng Khánh Linh (Trường Đại Học Hải Phòng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời kể của Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Phượng: Tôi tên là Nguyễn Thị Phượng. Hồi vào Trường Sơn, tôi còn rất trẻ, mới học xong cấp II. Đáng lẽ người đi là chị gái tôi, nhưng lúc đó chị chuẩn bị tính chuyện riêng nên tôi xin đi thay. Tôi còn chưa đủ tuổi, người cũng bé lắm, chỉ nặng 39kg thôi, vậy mà vẫn cứ nằng nặc đòi đi. Bây giờ nhớ lại, tôi nghĩ chắc hồi ấy tuổi trẻ có một thứ gan góc rất lạ. Mình chưa hiểu hết chiến tranh ghê gớm đến đâu, chỉ biết đất nước cần thì cứ thế mà đi. Tháng 6-1971, tôi cùng 120 nữ thanh niên của tỉnh Thái Bình vào dân công hỏa tuyến, sau chuyển sang thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ phá đá, mở đường đoạn Km 6 đến Km 12 của Đường 10, phía tây Quảng Bình. Những ngày ấy, ai cũng trẻ, ai cũng hồn nhiên, nhưng sau vẻ hồn nhiên đó là một sự chuẩn bị cho gian khổ mà chính mình cũng không ngờ tới.

Ở Trường Sơn, điều tôi sợ nhất không phải cái đói, cũng không phải sốt rét rừng, mà là những lúc sự sống và cái chết đến gần nhau quá. Tôi còn giữ một cuốn sổ tay nhỏ. Với tôi, đó không chỉ là nhật ký, mà là nơi để trút những gì mình không thể nói thành lời. Trong đó, đau nhất là trang viết về đêm 11-9-1972. Đêm ấy B-52 đánh dữ dội. Ba loạt bom đầu đã rơi rất gần rồi. Chúng tôi đang ngồi với nhau, có người còn viết thư về nhà. Nghe báo động, mọi người vội xuống hầm, các anh nhường chị em xuống trước. Nhưng chưa kịp xuống hết thì bom đã nổ ngay bên cạnh. Chỉ trong mấy phút, ba người bạn của tôi là Nhài, Hải, Hoàng đã không còn nữa. Rồi bom vẫn tiếp tục dội xuống. Hết trận bom, 10 đồng chí đã hy sinh. Nhiều năm rồi mà mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy như nghe tiếng đất rung lên dưới chân, như vẫn thấy cái cảm giác mình vừa thoát chết mà quanh mình thì đồng đội nằm xuống.

Cuộc sống ở Trường Sơn thiếu thốn đủ bề. Màn trời chiếu đất, cơm bữa no bữa đói, sốt rét rừng hành hạ liên miên. Nhưng lạ lắm, càng gian khổ, chúng tôi càng thương nhau. Có miếng gì ăn được là chia nhau, có lúc mệt quá cũng chỉ cần một câu động viên là lại gượng dậy làm tiếp. Tôi vẫn hay nói với chồng con rằng Trường Sơn trong tôi đau thương lắm, nhưng cũng hào hùng lắm. Chính ở nơi ấy, tôi hiểu tuổi trẻ có thể đẹp đến nhường nào khi nó được sống cho một điều lớn hơn bản thân mình. Bây giờ tóc đã bạc, nhớ lại những năm tháng ấy vẫn thấy như một phần trái tim mình còn ở lại nơi rừng núi, nơi những người bạn của tôi đã mãi mãi ở tuổi thanh xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn