CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ THU HỒNG
Cô Phạm Thị Thu Hồng sinh ngày 13 tháng 7 năm 1962, quê ở huyện Mỹ Tho tỉnh Tiền Giang (cũ). Hiện cô đang sinh sống tại tỉnh Vĩnh Long và Tiến sĩ kiêm trưởng bộ môn Nuôi Trồng Thủy Sản trường Đại Học Cửu Long. Trước khi trở thành một phụ nữ tài năng và thành công như hiện tại, cô còn từng tham gia vào quân tình nguyện với lòng yêu nước sâu sắc khi chưa đủ 18 tuổi. Năm 1975 khi chỉ mới 13 tuổi và đang học tập trường THCS Lê Ngọc Hân tại Mỹ Tho, cô giữ chức vụ Liên chi đội trưởng Liên chi đội thiế
Sau chiến tranh Việt Nam 1975, khu vực biên giới Tây nam bất ổn. Năm 1978, Campuchia dưới chế độ Khmer Đỏ tiến hành các hoạt động xâm nhập, tấn công các vùng biên giơi Việt Nam, gây tổn thất nặng về người và tài sản, chúng giết đồng bào ta không kiên sợ. Khi ấy cô vẫn là thiếu niên vẫn còn đang học tập đã xung phong tham gia quân đội dù chỉ mới 16 tuổi. Thông qua các anh chị tuyên hướng, giáo dục, tuyên truyền hiện trạng của đất nước, trong tự nhiên lòng cô sôi sục sự căm thù giặc và nhận thức tuổi trẻ đã thôi thúc cô tham gia tình nguyện. Tuy nhiên cô chưa đủ tuổi nên cô đã nghĩ ra cách mà khi kể lại cô cũng không thể tin được. Cô đã đến khu chỉ huy quân sự tỉnh Tiền Giang, khi đến cô đã dùng một cái lưỡi lam mang theo sẵn cắt vào tay để lấy máu viết tâm thư để gửi các bác các chú tại khu chỉ huy. Khi thấy sự hừng hực yêu nước trong cô các bác các chú rất ủng hộ đã giúp cô khai số tuổi để hợp thức hóa với điều lệ bấy giờ là sinh năm 1960.
Khi được chấp nhận cô được qua quân trường huấn luyện ở Đồng Tâm huấn luyện 3 tháng. Sau khi được huấn luyện, tới lúc thi bắn đạn thật là một người con gái có thân hình nhỏ cô rất run sợ đến nỗi chị tiều đội trưởng ngồi đè lên cô để cô có thể thi. Không phụ sự kì vọng cô sau bắn 3 vòng cô bắn được 1 vòn 9 và 2 vòng 10, lúc ấy có được thành tích xuất sắc như thế hiếm có người con gái nào có thể làm được. Đó là những ngày đầu cô bước chân vào quân ngũ, tuy nhiên cô cũng rất hòa nhập do có tính kĩ luật cao được giáo dục từ trước đó, ngay khi là người công dân Việt Nam.
Sau khi huấn luyên tân binh, cô được đều về Cục chính trị quân khu 9 mặt trận 909 tiền phương tham gia chiến đấu. Ban đầu đi với đoàn 909 cục chính trị, là phụ nữ nên cô không được phân công trực tiếp ra chiến trường mà tham gia phụ vụ tiền phương. Vì ở tiền phương cô đã chứng kiến cảnh bao đồng đội bị thương vì chiến đấu, những tiếng súng, tiếng mìn và sự hi sinh của đồng bào thật dã mang. Chấp thêm vào niềm tin để càng nổ lực hơn để xứng đáng với sự hi sinh đó. Sau 47 năm khi kể lại những ngày chiến đấu cô vẫn đọng những dòng nước mắt, đâu đó trong cô vẫn giữ tình yêu đồng đội đồng bào, dấu ân suốt đời gắn bó với cô. Ở mặt trận 909 tiền phương được 1 năm, cô bị bệnh sốt rét là một căn bệnh ác quái trong thời chiến tranh mà các đồng chí quân đội sợ hãi, có thể cướp lấy mạng sống con người vì thiếu thốn vật chất thuốc than. Chiến tranh bên giới Tây Nam chưa dứt, chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, mọi nguồn lực đổ dồn về phía Bắc. Lúc ấy các bác các chú trong ban chỉ huy đã cho cô về Viêt nam trở lại để điều trị bênh. Trong chiến đưa thương binh về bệnh viện K121 là bệnh viện của quân khu 9 ở cần Thơ cô được điều trị bệnh. Sau vài tháng chữa trị cô đã khỏi bệnh và tiếp tục về quân khu 9. Đến năm 1981, cô được Bác Lê Khả Phiêu ccụ trưởng cục chính trị quân khu 9 cho đi học lái xe để lái xe cho Bác khi cô là con gái nhỏ nhỏ cần cù chăm chỉ. Tuy nhiên do cô bị cận nên đã bị trả về, nhưng cô không dừng lại ở đó cô vẫn tìm tòi tự học nên đã cho cô đi học trường “ Sĩ Quan Hậu Cần”. Sau 3 năm tốt nghiệp, cô được phong quân hàm Thiếu úy, cô về phục vụ ở đoàn “An dưỡng cán bộ đoàn 30 của cục chính trị quân khu 9”, phục vụ cán bộ trung cao cấp.
Đến năm 1984, do một số chuyện riên tư nên cô đã xin chuyển ngành. Nhưng muốn thử sức mình cô đã tham gia thi học viện Quân y, tuy nhiên cô chỉ đủ điểm đậu dự bị, cô phải ra Bắc học tập. Nên cô đã xin chuyển ngành ra ngoài, khi chuyển thủ tục xong ngành y đã đủ chỉ tiêu và cô ra trễ hơn so với bên ngoài. Chính cơ duyên này đã đưa cô đến với ngành Thủy sản, cô tham gia học tập và có bằng Thạc sĩ thủy sản. Với tinh thần từng bước cố gắng hơn nổ lực hơn khi hoạt động trong môi trường quân ngũ, sự mộc mạc giản dị trong cô luôn được cô truyền qua những buổi dạy học. Đó cũng góp phần để xây dựng đất nước Việt Nam ta ngày càng phát triển. Cô đã học tiếp lên Tiến sĩ và Cô đã thành công trở thành một người truyền báo kĩ thuật nuôi trồng thủy sản đến tay người dân.
Sau buổi trò chuyện vô cùng xúc động cùng Cô Phạm Thị Thu Hồng , những lúc nghẹn ngào, xúc động khi cô hồi tưởng về những khoảng thời gian đã trãi qua. Một thời thanh xuân cơ cực nhưng đáng nhớ, đáng trân trọng cùng những sự nỗ lực kiên trì hun đúc cho con người ta một động lực để cố gắn vượt qua những gian khó của cuộc sống đời thường. Cô chia sẻ những thông điệp yêu nước, tự tôn dân tộc để lớp trẻ ngày càng nhiều tri thức vững vàng từng bước phát triển Đất nươc ta: “ Cô rất may mắn so với đồng đội của cô khi tham gia các mặt trận, cô cần nổ lực hơn thế nữa.” có nhiều người nói cô già rồi không cần thiết nhưng với cô thì không “ Cô còn có thể làm những gì đến khi nào không thể làm nữa thì thôi”. Cô vẫn luôn và đang tuyên truyền để lớp trẻ ngày càng yêu nước sâu sắc phát triển theo nhịp độ nhanh và vững chắc: “ Không gì là không thể, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi trở ngại đều có thể giải quyết khi và chỉ khi thấy mình có lòng biết ơn cha ông chúng ta ngã xuống để cho ta có cuộc sống như hiện nay”. Cô tinh rằng với lớp trẻ hiện nay ta có thể xây dựng mặt trận phát triển hơn so với cha ông ta, vẫn giữ chung lòng yêu nước một đất nước thân yêu của ta.
Lời cuối, chúng con xin gửi đến cô lời tri ân sâu sắc – người con gái có lòng yêu nước dũng cảm, mãnh liệt, không ngại tuổi nhỏ để đấu tranh góp phần dựng nên một mặt trận hòa bình hạnh phúc ấm no. Thông qua buổi chia sẻ câu chuyện của cô, chúng con xin hứa sẽ cố gắng học tập, tiếp thu củng cố thêm kiến thức và nhất là lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc để giàng chiến thắng trên mặt trận hòa bình và phát triển.



