Cựu Thanh niên xung phong

CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG - NGUYỄN THỊ TÝ

Nguyễn Thị Tý là một thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, quê ở Đồng Hới. Bà đã trực tiếp tham gia mở đường, san lấp hố bom và phục vụ chiến trường trong điều kiện bom đạn ác liệt. Dù đối mặt với nhiều nguy hiểm, bà vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ, góp phần đảm bảo giao thông cho tuyến chi viện. Bà là một nhân chứng trực tiếp tiêu biểu của “thời hoa lửa”, đại diện cho tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam.

Quảng Trị07/04/2026Phan Thị Hằng (Trường Cao đẳng Y tế Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã đi qua chiến tranh, mang theo cả tuổi trẻ gửi lại nơi bom đạn. Họ không ồn ào, không tự nhận mình là anh hùng, nhưng chính cuộc đời họ đã trở thành những trang sử sống.

Bà Nguyễn Thị Tý – một thanh niên xung phong năm xưa ở Đồng Hới – là một người như thế. Những năm chống Mỹ, khi đất nước chìm trong khói lửa, bà Tý khi ấy mới chỉ là một cô gái đôi mươi. Ở cái tuổi đáng lẽ được sống trong bình yên, bà đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho những chuyến xe ra tiền tuyến. Bà kể rằng, những ngày ấy, bom đạn rơi xuống không báo trước. Có những đêm đang làm việc, cả đội phải lao nhanh xuống hầm trú ẩn. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Nhưng khi bom vừa ngớt, họ lại lập tức quay trở lại công việc, bởi chỉ cần chậm một chút thôi, tuyến đường sẽ bị gián đoạn, ảnh hưởng đến chiến trường phía trước.

Điều khiến tôi xúc động nhất là khi bà kể về một lần suýt hy sinh. Hôm đó, sau một trận bom lớn, bà cùng đồng đội lao ra san lấp hố bom. Khi công việc gần xong, bất ngờ máy bay quay lại. Bom rơi ngay gần vị trí của bà. Sức ép hất bà ngã xuống, tai ù đi, tưởng như không thể đứng dậy. Nhưng rồi, khi tỉnh lại, điều đầu tiên bà nghĩ không phải là nỗi sợ, mà là con đường vẫn chưa hoàn thành. Bà lại gượng dậy, tiếp tục làm việc.

Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến một cô gái nhỏ bé có thể kiên cường đến như vậy? Có lẽ, đó chính là lòng yêu nước – một thứ sức mạnh vô hình nhưng lớn lao. Sau chiến tranh, bà trở về với cuộc sống bình dị. Không huân chương phô trương, không kể công, bà chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ mang theo những ký ức không thể nào quên. Những vết thương của chiến tranh có thể đã lành, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bà. Khi nghe bà kể chuyện, tôi hiểu rằng, “thời hoa lửa” không chỉ là những trận đánh, mà còn là những con người như bà – những người đã âm thầm góp phần làm nên chiến thắng. Hòa bình hôm nay, tôi được sống trong yên bình, được học tập và mơ ước.

Nhưng phía sau tất cả là sự hy sinh của cả một thế hệ. Và bà Tý – người con gái năm xưa giữa tuyến lửa – chính là một minh chứng sống động cho điều đó. Tôi chợt nhận ra, biết ơn không chỉ là lời nói, mà còn là cách chúng ta sống mỗi ngày. Sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh. Và trong trái tim tôi, hình ảnh người thanh niên xung phong năm nào – giữa khói lửa, vẫn đứng lên sau mỗi trận bom – sẽ mãi là ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn