Cựu thanh niên xung phong ở huyện Tuyên Hóa
Ông Nam sinh năm 1948 trong một gia đình nghèo, lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ngày càng ác liệt. Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn – con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Những ngày đầu, ông cùng đơn vị đóng quân gần khu vực sông Gianh, nơi thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Công việc chính của ông là san lấp hố bom, sửa chữa đường và đảm bảo giao thông cho các đoàn xe vận tải. Ban ngày, cả đội trú ẩn trong hầm sâu để tránh bom. Đêm xuống, khi tiếng máy bay thưa dần, họ mới mang cuốc, xẻng ra hiện trường làm việc.
Ông nhớ nhất là những đêm làm việc dưới ánh pháo sáng. Mỗi khi có tiếng động cơ máy bay từ xa, cả đội lập tức nằm rạp xuống đất hoặc chui vào hố bom cũ để tránh. Khi bom ngừng rơi, họ lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở. Có những đoạn đường bị đánh phá liên tục, vừa lấp xong lại bị bom phá hủy, nhưng không ai bỏ cuộc.
Năm 1972, trong một trận ném bom dữ dội, đơn vị của ông Nam đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ bị trúng bom. Một số đồng đội của ông đã hy sinh ngay tại chỗ. Bản thân ông bị sức ép bom làm choáng váng, nhưng sau đó vẫn cùng những người còn lại tiếp tục khắc phục đoạn đường để kịp cho đoàn xe đi qua trong đêm.
“Lúc đó không ai nghĩ đến sống chết, chỉ nghĩ làm sao cho đường thông,” ông Nam kể lại. Chính tinh thần ấy đã giúp lực lượng thanh niên xung phong giữ vững tuyến vận tải, góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của chiến trường.
Sau năm 1975, ông trở về quê hương với sức khỏe giảm sút do những năm tháng sống trong bom đạn. Ông tiếp tục làm ruộng, nuôi gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giữ tinh thần lạc quan và tự hào về quãng đời đã cống hiến.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông Nam vẫn thường kể lại những câu chuyện về một thời thanh niên xung phong cho con cháu nghe. Những ký ức ấy không chỉ là kỷ niệm, mà còn là bài học về ý chí và lòng yêu nước.
Mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ, ông lại cùng đồng đội cũ đến nghĩa trang thắp hương cho những người đã ngã xuống. Họ gặp nhau, nhắc lại những năm tháng gian khổ nhưng đầy nghĩa tình.



