Cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Huệ
Một đời giữ trọn nghĩa tình người thanh niên xung phong
THỜI HOA LỬA – CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG PHẠM THỊ HUỆ
Một đời giữ trọn nghĩa tình người thanh niên xung phong
Có những người bước vào lịch sử bằng những chiến công vang dội.
Cũng có những người đi qua lịch sử rất lặng lẽ.
Họ không có những bức tượng lớn, không có những trang sách dài kể về mình. Nhưng trong những năm tháng đất nước gian lao, họ đã có mặt ở nơi cần họ nhất, làm những công việc khó khăn nhất và sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ của mình cho ngày đất nước được bình yên.
Cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Huệ là một trong những người phụ nữ như thế.
Ngày còn trẻ, bà đã khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong – màu áo của một thế hệ mà khi Tổ quốc gọi tên, tuổi trẻ không ngần ngại lên đường.
Thời chiến, cuộc sống của những người thanh niên xung phong gắn với gian khổ và hiểm nguy. Có những ngày phải làm việc giữa trời nắng gắt, có những đêm thức trắng để hoàn thành nhiệm vụ. Những cung đường, những công trường, những nơi bom đạn từng đi qua đều in dấu bàn chân của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi.
Đối với những nữ thanh niên xung phong, gian khổ càng nhiều hơn.
Họ vừa làm nhiệm vụ, vừa phải tự chăm sóc bản thân giữa điều kiện thiếu thốn. Có những lúc nỗi nhớ gia đình dâng lên trong lòng, nhưng trước mắt vẫn là nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Và rồi họ lại tiếp tục.
Bởi phía sau họ là quê hương.
Phía trước họ là đồng đội.
Còn đất nước thì đang cần những con người trẻ tuổi đứng lên gánh vác.
Những năm tháng ấy đã tôi luyện Phạm Thị Huệ và những người đồng đội thành một thế hệ đặc biệt. Họ học cách chịu đựng gian khổ, học cách đoàn kết, sẻ chia và quan trọng hơn cả là học cách đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng của bản thân.
Chiến tranh rồi cũng kết thúc.
Những người thanh niên xung phong trở về với cuộc sống đời thường. Màu áo năm nào được cất lại, thay vào đó là những bộ quần áo giản dị của người phụ nữ trong gia đình.
Nhưng tinh thần thanh niên xung phong vẫn còn nguyên.
Nó được thể hiện trong cách họ sống với gia đình, với cộng đồng và với những người đồng đội năm xưa.
Bởi với cựu thanh niên xung phong, chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng nghĩa tình đồng đội thì không bao giờ cũ.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, những người từng cùng nhau vượt qua gian khó vẫn tìm về bên nhau. Người còn khỏe giúp người khó khăn. Người có điều kiện sẻ chia với người thiếu thốn. Những mái nhà tình nghĩa, những phần quà, những lần thăm hỏi trở thành cách để họ tiếp tục gìn giữ lời hẹn của một thời tuổi trẻ.
Câu chuyện về Phạm Thị Huệ cũng gợi lên một điều như thế.
Năm 2017, bà được Hội Cựu TNXP tỉnh Đắk Lắk vận động hỗ trợ 50 triệu đồng xây dựng nhà Tình nghĩa. Sự hỗ trợ ấy không chỉ mang ý nghĩa vật chất, mà còn là sự tri ân dành cho những người đã từng góp tuổi xuân của mình trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.
Một mái nhà có thể được dựng lên bằng gạch, bằng xi măng và những đồng tiền nghĩa tình.
Nhưng phía sau mái nhà ấy là cả một câu chuyện dài về một thế hệ.
Một thế hệ từng đi qua bom đạn.
Một thế hệ từng sống những năm tháng thiếu thốn.
Một thế hệ đã gửi lại tuổi thanh xuân trên những nẻo đường đất nước.
Và khi trở về, họ lại âm thầm sống một cuộc đời bình dị.
Có lẽ đó chính là vẻ đẹp đặc biệt của những người phụ nữ thanh niên xung phong.
Họ không kể nhiều về những gì mình đã trải qua.
Những đau thương, mất mát của chiến tranh dần lùi lại phía sau.
Điều họ giữ lại là ký ức về đồng đội, về những năm tháng tuổi trẻ và niềm tự hào rằng mình đã từng được sống trong một thời kỳ mà mỗi người đều cố gắng góp một phần nhỏ bé cho vận mệnh của dân tộc.
Ngày hôm nay, khi thế hệ trẻ được sống giữa hòa bình, những câu chuyện như của cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Huệ càng trở nên đáng trân trọng.
Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những vị tướng hay những người có tên tuổi lớn.
Lịch sử còn được làm nên bởi hàng triệu con người bình dị.
Những người đã đào từng mét đường.
Gánh từng bao đất.
Chuyển từng chuyến hàng.
Giữ từng cung đường.
Và sống, chiến đấu bằng tất cả sức trẻ của mình.
Phạm Thị Huệ – một cựu thanh niên xung phong – có thể chỉ là một cái tên nhỏ giữa dòng lịch sử rộng lớn.
Nhưng từ cuộc đời của bà, chúng ta có thể nhìn thấy hình bóng của cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam: kiên cường trong chiến tranh, thủy chung trong nghĩa tình và lặng lẽ cống hiến trong hòa bình.
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi.
Có thể làm những bước chân chậm lại.
Nhưng những năm tháng tuổi trẻ đã dành cho Tổ quốc thì không bao giờ mất.
Đó chính là phần đẹp nhất của cuộc đời.
Và cũng là một phần ký ức không thể phai mờ của thời hoa lửa.


