CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG PHÙ VĂN QUẾ: "LÁI XE VÌ TIỀN TUYẾN LÀ MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM"
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho những cung đường rực lửa. Ông Phù Văn Quế (sinh năm 1950) – một cựu Thanh niên xung phong – chính là nhân chứng sống cho một thời đại mà lòng yêu nước và tình đồng đội cao cả hơn mọi nỗi sợ hãi.
Từ giảng đường y khoa đến vô lăng chiến sĩ
Năm 1969, khi đang là một người lính học ngành Y với tương lai rộng mở, chàng thanh niên Phù Văn Quế đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tạm gác lại ước mơ trở thành thầy thuốc, ông tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong khi vừa tròn 19 tuổi.
Thời điểm ấy, những chiếc xe vận tải chở hàng tiếp tế chính là "mạch máu" nuôi dưỡng chiến trường. Trở thành tài xế lái xe chở hàng tiếp tế cho khu vực chiến đấu, ông Quế chính thức bước vào cuộc hành trình đối mặt với tử thần trên từng cây số.
Những chuyến xe đêm và tình đồng đội trong lửa đạn
Ký ức của ông Quế về những năm tháng ấy không chỉ có tiếng bom gầm hay đạn rít, mà còn là những đêm dài thức trắng đưa xe qua trọng điểm. Xe không đèn để tránh địch, đôi bàn tay ông bám chặt vô lăng, đôi mắt căng ra nhìn đường trong bóng tối mịt mù. Mỗi chuyến hàng là một lần đặt cược với tính mạng, nhưng ông chưa bao giờ lùi bước.
“Hồi đó khó khăn lắm, thiếu thốn đủ bề, bom đạn thì ác liệt. Nhưng lạ thay, không ai thấy sợ, chỉ thấy hăng hái,” ông Quế nhớ lại.
Điều quý giá nhất mà ông lưu giữ đến tận ngày hôm nay chính là tình đoàn kết. Ông kể rằng, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người đồng đội TNXP đã đùm bọc nhau như người thân trong gia đình. Một bát cơm sẻ nửa, một ngụm nước nhường nhau, hay cái nắm tay siết chặt trước khi xe lăn bánh vào vùng nguy hiểm... tất cả đã tạo nên một sức mạnh vô hình giúp họ vượt qua mọi gian khổ.
Một thời thanh niên sôi nổi, trọn vẹn nghĩa tình
Đối với ông Phù Văn Quế, thời thanh niên xung phong là những năm tháng đẹp nhất, sôi nổi nhất của cuộc đời. Đó là khi ông và đồng đội sống đúng với lý tưởng: “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”. Tinh thần bảo vệ quê hương lúc bấy giờ như một luồng điện chạy trong huyết quản, giúp những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi làm nên những điều phi thường.
Giờ đây, ở tuổi 75 (năm 2025), người lính TNXP năm xưa vẫn giữ được khí chất can trường ấy. Khi nhắc về quá khứ, ánh mắt ông vẫn sáng rực niềm tự hào. Ông không đòi hỏi công danh, chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay luôn nhớ về giá trị của sự đoàn kết và tình yêu thương – những điều đã giúp dân tộc ta đi qua những ngày giông bão nhất.



