Cựu thanh niên xung phong quê xã Phú Khê
Do nhiều đoạn đường bị đối phương rải mìn và cầu bị đánh sập hoàn toàn, lực lượng gùi bộ của thanh niên xung phong trở thành lực lượng nòng cốt băng qua các đầm sình lầy hẻo lánh.
Đêm tháng 4 năm 1975, cụ Đặng Văn Khánh gùi trên lưng hai hòm đạn pháo cỡ lớn nặng hơn 35kg, di chuyển liên tục qua một thung lũng đầm lầy rộng hơn 2km bị cày xới bởi đạn pháo chặn đường. Mùa mưa miền Nam bắt đầu khiến bùn lầy quánh ngập đến tận đầu gối, mỗi bước chân bấm xuống đất đều phải dùng hết sức lực.
Một đợt sóng nổ từ quả pháo hạm từ xa dội tới hất ngã cụ Khánh xuống rãnh nước lầy, khiến hòm đạn nặng đè lên lưng làm cụ bị va đập mạnh gãy hai xương sườn. Nén cơn đau nhói mỗi lần hít thở, cụ Khánh quyết không bỏ hàng, tự dùng dây đai siết chặt vùng ngực để cố định vết thương rồi gồng người đứng dậy. Cụ tiếp tục nhích từng bước chân qua đầm lầy, đưa toàn bộ số đạn pháo đến điểm tập kết đúng giờ quy định. Cụ Khánh được lực lượng quân y sơ cứu, bó bột phục hồi sức khỏe và sống sót trở về quê nhà Phú Khê sau ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.



